Lục Thiếu Du gật đầu, Lão Ảnh nói, Lục Thiếu Du dường như biết rõ một ít, vừa rồi động tĩnh trong đầu của mình rất dễ dàng bạo lộ, lập tức ánh mắt ngưng tụ, nhìn thẳng vào Lão Ảnh và hỏi.
- Trước mắt còn không có vấn đề, lão nhân gia tung hoành đại thế giới, phong hoa tuyệt đại, tính toán không sơ hở, ngươi có thể nghĩ ra, lão nhân gia tự nhiên sẽ nghĩ ra, bằng không lại lựa chọn thái điểu như ngươi dung hợp hỗn độn chi nguyên.
Nói tới lão nhân gia, vẻ mặt Lão Ảnh rất cung kính.
Dừng một chút, Lão Ảnh nói:
- Lão nhân gia lúc trước vì đạt được thế giới hỗn độn, đã từng va chạm với rất nhiều cường giả, tuy may mắn đạt được, cũng trả giá thảm trọng, cuối cùng lúc rời đi cũng sợ thế giới hỗn độn rơi vào trong tay thái điểu và mất đi, bởi vậy dùng lực lượng cuối cùng bố trí một ít thủ đoạn.
- Cho nên người khác không cách nào phát hiện đại lục Linh Vũ, bằng không không qua bao nhiêu năm, đám đạo phỉ chuyên đánh cắp thế giới đã không bỏ qua nơi này, chiếm lấy nơi đây, buôn bán thế giới, cướp đoạt tài nguyên năng lượng của thế giới này.
- Đánh cấp thế giới, buôn bán thế giới, cướp đoạt tài nguyên năng lượng của thế giới?
Lục Thiếu Du nhíu mày, hỏi:
- Lão Ảnh, đây là đám người nào? Chẳng lẽ không có người quản sao?
- Đây là một đám người phiền toái, hết lần này tới lần khác chúng có thực lực cường hãn, lại cả đàn cả lũ, kéo bè kết phái, có người muốn quản cũng phải có thực lực mới được, nếu đụng phải người thực lực mạnh mẽ, chúng chạy còn nhanh hơn gió.
Lão Ảnh thở dài một hơi, nhìn Lục Thiếu Du, lập tức nói:
- Cũng không có ai dám cố ý trêu chọc đám đạo phỉ thế giới này, bởi vì trong ba ngàn đại thế giới, tuy đám đạo phỉ thế giới này rất rối loạn, nhưng đối mặt với người ngoài lại rất đoàn kết, một khi trêu chọc đám đạo phỉ này, sẽ chọc phải vô tận phiền toái, quả thực đối địch với đạo phỉ của ba ngàn đại thế giới.