Nhìn sang Lục Thiếu Du, Lão Ảnh mỉm cười, tiếp tục nói:
- Hiện tại ngươi có lẽ đã cảm giác được, thế giới như đại lục Linh Vũ này, nếu nằm dưới khống chế của ngươi, chỉ cần tâm niệm ngươi hơi động là có thể di sơn đảo hải, mây mưa thất thường, hủy diệt tất cả.
Lục Thiếu Du gật đầu với Lão Ảnh, tâm thần của hắn bắt đầu lan ra các nơi, hắn có thể nhìn thấy tất cả mọi thứ trong thế giới này, khống chế tất cả, giống như thế giới này chính là một phần máu thịt của hắn, loại cảm giác này vô cùng kỳ diệu, rất khác thường.
- Ngươi dung hợp bổn nguyên của đại lục Linh Vũ, cũng trở thành thế giới chủ của thành đại lục Linh Vũ này, ngươi bây giờ chính là đại lục Linh Vũ, nhưng mà đại lục Linh Vũ lại không phải ngươi.
- Ta là đại lục Linh Vũ, đại lục Linh Vũ lại không phải ta?
Ánh mắt Lục Thiếu Du đảo quanh, hắn vô cùng nghi hoặc, không thể thông suốt, lúc này mới tiếp tục hỏi lão giả Lão Ảnh:
- Lão Ảnh, lời này quá khó hiểu, có ý gì?
- Ngươi là đại lục Linh Vũ, bởi vì ngươi dung hợp thế giới chi nguyên, ngươi chính là chủ nhân của đại lục Linh Vũ này, ngươi tự nhiên là đại lục Linh Vũ.
Lão Ảnh nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Mà đại lục Linh Vũ không phải ngươi, bởi vì nếu ngươi bị người khác đánh chết, đại lục Linh Vũ vẫn tồn tại, ngươi sống hay là chết không có liên quan quá lớn đến đại lục Linh Vũ này, chỉ làm cho đại lục Linh Vũ trì trệ không tiến, đồng thời ngươi chết sẽ lưu lại bổn nguyên, người giết ngươi có thể đạt được bổn nguyên, trở thành chủ nhân của đại lục Linh Vũ.
- Thì ra là thế.
Lục Thiếu Du đã hiểu, có thể ví dụ thế giới này giống như một con khôi lỗi, mình là chúa tể khôi lỗi, nhưng nếu mình chết, con khôi lỗi này sẽ bị người khác khống chế, nhưng mà đối với những chuyện khác, Lục Thiếu Du không quá hiểu.