Một lát sau, trong đại điện phong cách cổ xưa, Lão Ảnh ý bảo Lục Thiếu Du ngồi xuống, giống như có chuyện quan trọng muốn nói cho nên mới nghiêm túc nhìn Lục Thiếu Du.
Dưới ánh mắt của Lão Ảnh, sắc mặt Lục Thiếu Du lại có chút mờ mịt, lúc này trong đôi mắt thâm thúy tang thương kia mới có chút tinh mang, Lục Thiếu Du nói:
- Lão Ảnh, có việc gì ngươi cứ nói đi.
- Ngươi có biết thứ ngươi dung hợp là gì hay không?
Lão Ảnh nghiêm túc nhìn Lục Thiếu Du hỏi.
- Thế giới chi nguyên, thế giới chi nguyên của hỗn độn.
Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn Lão Ảnh, từ tin tức thu được trong đầu, Lục Thiếu Du đã biết được đại khái mình dung hợp với thứ gì.
- Ồ? Làm sao ngươi biết?
Lão Ảnh lần nữa dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du cũng không biết vì cái gì mà dường như trong đầu hắn lại có một cỗ tin tức, Lục Thiếu Du có thể cảm giác được giống như chuyện này có liên quan tới kim đao màu vàng, thế nhưng nghĩ tới kim đao màu vàng vừa rồi dường như cố ý trốn tránh khỏi sự dò xét của Lão Ảnh cho nên Lục Thiếu Du cũng không định nói ra.
- Ta cũng không biết, dường như đột nhiên lại hiểu rõ.
Lục Thiếu Du lắc đầu, tiếp đó lại nói ra tất cả những gì mà hắn biết về thế giới hỗn độn.
- Chẳng lẽ dung hợp thế giới chi nguyên của hỗn dộn là có thể biết rõ tất cả mọi chuyện sao?
Lão Ảnh khẽ lắc đầu, tuy rằng ánh mắt có chút nghi hoặc, thế nhưng hắn cũng chưa từng dung hợp với thế giới chi nguyên cho nên hắn cũng không biết.
- Lão Ảnh, tất cả đều là sự thực sao?
Lục Thiếu Du hỏi Lão Ảnh, đối với tất cả chuyện này, trừ những điều mà hắn nhận được trong cỗ tin tức ra, đối với tất chuyện khác Lục Thiếu Du cũng không quá rõ ràng.
- Đúng vậy, những điều ngươi biết dường như còn nhiều hơn ta, nhưng mà dường như tin tức cũng không được đầy đủ.