- Đây là chỗ tốt của huyết mạch Hoàng tộc, có thiên địa chiếu cố cho nên mới có thiên phú và tốc độ tăng trưởng tu vi như vậy, người khác có hâm mộ cũng không có được.
Nam thúc nhìn Lục Kinh Vân, thế nhưng lại nói với Thánh Thủ Linh Đế:
- Đứa nhỏ Kinh Vân này thoạt nhìn thiên phú còn mạnh hơn phụ thân nó, thế nhưng cũng chỉ là mặt ngoài, Thiếu Du mới là người mạnh nhất. Một đường đi tới hiện tại không biết trải qua bao nhiêu khó khăn trắc trở, hậu nhân đi theo bước chân của nó đương nhiên sẽ nhanh hơn người khác nhiều, thế nhưng mà đi xa hơn thì lại không bằng được người thứ nhất. Tất cả các đại Hoàng tộc hiện tại là ví dụ, sau này Kinh Vân cũng phải tìm một con đường thuộc về bản thân mình.
Thánh Thủ Linh Đế không nói gì, ánh mắt nhìn về phía trước lại quay người nhìn Nam thúc bên cạnh nói:
- Một năm đã trôi qua, không biết hiện tại Thiếu Du thế nào rồi.
- Tiểu tử này không để cho người khác bớt lo, từ trước tới nay đều phải chờ đợi nó trong lo lắng. Chỉ là trải qua vô số hiểm cảnh nó vẫn có thể bình yên vô sự thoát ra. Lần này tuy rằng không phải bình thường thế nhưng nhất định không có việc gì.
Nam thúc nói.
Thánh thủ Linh Đế nhìn Nam thúc, trong mắt rõ ràng cũng tràn ngập sự tin tưởng.
Ngoài đình viện tinh xảo, ngọn núi liên miên, một mảnh xanh biếc, gió nhẹ khẽ thổi qua.
Trên ngọn núi lúc này có mấy đạo thân ảnh xinh đẹp đang đứng, một đạo thân ảnh xinh đẹp có mái tóc rũ xuống tận eo, tựa như thác nước màu đen, đùi ngọc thon dài, b* m*ng ngạo nghễ, tư thế vô cùng động lòng người, mà người này không phải là ai khác mà chính là Lăng Thanh Tuyền.
- Thanh Tuyền, có một ít chuyện có lẽ ngươi cũng đã nghe nói qua.
Một đạo thân ảnh xinh đẹp bước lên phía trước rồi đi tới bên người Lăng Thanh Tuyền. Hai mắt như sao, ánh mắt có chút chấn động lộ ra khí chất uy nghiêm khiến cho tim người ta đập thình thịch, thế nhưng lại không dám tùy tiện tới gần.