- Tục phấn, vật hư ảnh đã muốn làm dao động tâm tình của ta sao?
Ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống, miệng đột nhiên quát, từng chữ vang vọng, thanh âm giống như tiếng sấm ầm ầm vang vọng trong đại điện vàng son lộng lẫy.
Sưu Sưu.
Lục Thiếu Du dứt lời, cả đám nữ tử xinh đẹp trước mắt đều hóa thành vật hư ảo, biến mất không thấy gì nữa.
Mà tiếp đó, trước người Lục Thiếu Du lập tức xuất hiện một vách núi đá dựng đứng, trên vách núi đá dựng đứng này không có thông đạo, chỉ có một bậc thang, bậc thang từ trên xuống dưới, cao vút trong mây, tựa như muốn lướt qua trời cao vậy.
Trên bậc thang có hàn mang b*n r* bốn phía, Lục Thiếu Du nhìn kỹ vào lập tức nhận ra bậc thang này do vô số lưỡi dao tạo thành, bậc thang này ít nhất cũng có hơn vạn tầng, tất cả đều là lưỡi dao chằng chịt rậm rạp.
Điều càng khiến cho Lục Thiếu Du kinh ngạc chính là lúc này trong cơ thể hắn không ngờ lại hoàn toàn không có một chút chân khí nào, linh lực, thậm chí là thể chất cũng giống người thường như đúc.
Nhìn vách núi đá trước mặt, Lục Thiếu Du không cần nghĩ cũng biết nhất định hắn vừa mới thoát khỏi ảo cảnh kia đã chạm phải một ảo cảnh khác. Tuy rằng hắn biết rõ đây là ảo cảnh thế nhưng lại không có cách nào đi ra. Ở trong ảo cảnh này tất cả ưu thế của hắn đều không có, giống như người bình thường vậy.
Nhìn bậc thang bằng đao, Lục Thiếu Du không cần suy đoán cũng biết, sợ rằng phải do bản thân hắn tự mình đi tới, bằng không sẽ không có cách nào thoát khỏi ải cảnh này, mà nếu như lui về hắn cũng mất đi đại cơ duyên.
Hắn đã không giống như người bình thường, đi tới bậc thang bằng lưỡi đao, trong lòng Thiếu Du hiểu rõ, sợ rằng cách cái chết cũng không xa. Nếu như chết ở trong ảo cảnh này thì bản thân hắn cũng chết thật.