- Linh Đế nhất trọng, Linh Đế nhị trọng... Linh Đế thất trọng. Thực lực chân chính của Độc Cô Ngạo Vũ không ngờ lại là Linh Đế thất trọng.
Khí tức trên người Độc Cô Ngạo Vũ lan tràn, lúc này chúng Đế mới kinh hãi phát hiện ra, khí tức trên người Độc Cô Ngạo Vũ không ngờ lại tới Linh Đế thất trọng, loại cấp độ này ngay cả Độc Cô Việt Không cũng phải thua kém.
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, lúc này hắn cũng cảm nhận được khí tức trên bản thể nhạc phụ Độc Cô Ngạo Vũ cho nên Lục Thiếu Du cảm thấy rất bất ngờ, thực lực tới mức này quả thực vô cùng kh*ng b*.
Độc Cô Ngạo Vũ đạp không mà đứng, năng lượng mênh mông cuồn cuộn chung quanh lan tràn, trường bào tung bay, khí thế bễ nghễ thiên hạ, ánh mắt nhìn chúng Đế chung quanh nói:
- Tất cả mọi người nghe rõ cho ta, tất cả chuyện ta làm không có liên quan tới Độc Cô gia tộc, không có liên quan tới các con của ta. Ở nơi này có rất nhiều người có ân oán với ta, nếu như ta còn sống đương nhiên không sợ các ngươi. Ngay cả tư cách liên thủ báo thù ta các n gươi cũng không có. Hôm nay ta đi, ân oán với tất cả mọi người coi như tan thành mây khói, đi vào hư vô.
Dứt lời, Độc Cô Ngạo Vũ đạp mạnh hư không, không gian chung quanh nứt vỡ từng khúc, thân thể hóa thành cầu vồng, trực tiếp lướt về phía hỏa diễm màu xanh da trời, trực tiếp xông vào trong biển lửa màu xanh da trời.
- Ta chính là linh vật trời sinh, khi đại lục này tồn tại ta đã tồn tại, sinh ra cùng lúc với thiên địa. Nhân loại nhỏ bé như các ngươi há có thể làm gì được ta? Chờ ta đi ra, ta sẽ không bỏ qua tất cả các ngươi.
Đạo lưu quang màu xanh da trời kia khi Minh Viêm vừa mới dứt lời đã tiến vào trong không gian tản ra khí tức cổ xưa, man hoang, mục tiêu là ngọn núi cự lớn dưới hư không mênh mông kia. Lúc này Chí Thánh Đại Đế muốn ngăn cản cũng không được.