Độc Cô Ngạo Vũ nhìn Lục Thiếu Du, trên khuôn mặt tái nhợt vẫn có khí thế khiến cho người ta biến sắc. Trường bào màu tím tung bay, khí thế bễ nghễ thiên hạ trong lúc vô hình lan tràn.
- Ta sẽ đối tốt với hai nàng.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu nói.
- Khặc khặc. Độc Cô Ngạo Vũ, ngươi đang bàn giao hậu sự sao?
Trên không trung, âm thanh giống như tới từ cửu u địa ngục vang lên. Nam tử áo lam toàn thân tràn ngập khí tức âm hàn cùng với khí tức nóng bỏng lạnh lùng đảo qua tất cả Đế giả có mặt.
Tất cả Đế giả đối mặt với ánh mắt của người này lập tức cảm thấy linh hồn run rẩy, như bốc hỏa. Từ sâu trong linh hồn cảm thấy kiêng kỵ thật sâu. Mà tất cả mọi người đều đang suy đoán, đây rốt cuộc là Độc Cô Ngạo Vũ hay là một người hoàn toàn khác. Khí tức trên người nam tử này dường như so với vừa rồi còn cường hãn hơn không ít.
- Minh Viêm, không ngờ ta có thể đùa bỡn tất cả mọi người trong lòng bàn tay, thế nhưng cuối cùng lại thua trong tay ngươi. Ta bị ngươi chơi xỏ.
Độc Cô Ngạo Vũ đạp không đứng lơ lửng, ánh mắt nhìn về phía nam tử áo lam có chút chấn động. Đến lúc này hắn mới biết được từ khi hắn vừa mới bắt đầu đã bị Minh Viêm này lừa gạt.
- Khặc khặc. Chuyện này không nên trách ta, tất cả đều là do ngươi tự mình tìm lấy. Lúc đó không phải ngươi cũng lừa gạt ta sao? Nói là liên thủ thế nhưng ngươi lại thừa dịp ta suy yếu và chưa sẵn sàng, cưỡng ép dung hợp ta hay sao?
Nam tử áo lam nhìn Độc Cô Ngạo Vũ cười nhạt một tiếng, nụ cười này cực kỳ rung động lòng người, nhất cử nhất động đều giống như tự nhiên, cự kỳ yêu dị.
- Ngay từ đầu ngươi đã lợi dụng ta. Sao ta lại để cho ngơi lợi dụng cơ chứ? Cho nên chỉ có luyện hóa ngươi thì ta mới có thể yên tâm được.