- Lục Thiếu Du, ngươi dám dở trò?
Giữa không trung, ánh mắt vốn mang theo ý cười của giới chủ Linh Vũ giới lúc này đã dần dần âm trầm.
- Ngươi có thể uy h**p ta? Chẳng lẽ ta không thể chuẩn bị một chút hay sao?
Lục Thiếu Du nhìn qua chung quanh, nhìn thấy nhị nữ Bắc Cung Vô Song và Độc Cô Cảnh Văn đã không có việc gì. Bắc Cung Ân Triều và Độc Cô Việt Không cùng với cường giả trong tộc đang vây quanh đám người Hổ Khiếu lão tổ, Chu Phượng lão tổ, sự cố kỵ trong lòng hắn cũng giảm bớt không ít.
- Xem ra ngươi không có ý định giao ra vật trong tay.
Ánh mắt giới chủ Linh Vũ giới nhìn qua Lục Thiếu Du có chút chấn động, trầm giọng nói:
- Lục Thiếu Du, ta thực sự không muốn giết ngươi, bằng không ngươi đã sớm chết. Há cho ngươi phát triển tới một bước này. Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi đem vật trong tay giao cho ta, hay là để ta giết ngươi?
- Ngươi muốn giết ta? Không biết ngươi có bổn sự đó hay không.
Khuôn mặt Lục Thiếu Du lập tức âm trầm, Huyết Lục xuất hiện trong tay, tiếng long ngâm mơ hồ vang lên, hàn ý trong mắt b*n r*, Lục Thiếu Du nói:
- Ta có thói quen ai dám động tới người bên cạnh ta thì người đó nhất định sẽ chết. Cho dù Thanh Tuyền và Du Thược có mặt ở đây ta cũng có biện pháp đối phó với ngươi. Không giết ngươi, thế nhưng tu vi của ngươi nhất định phải phế.
- Lớn miệng, ngươi quá coi trọng mình rồi.
Giới chủ Linh Vũ giới nhìn Lục Thiếu Du, trong mắt tuôn ra hàn ý, không trung bắt đầu run rẩy. Ngẩng đầu nhìn nghĩa phụ Nam thúc, trong lòng Lục Thiếu Du bình tĩnh, kể từ bây giờ hắn đã đoán được thực lực của giới chủ Linh Vũ giới này so với Hổ Khiếu lão tổ còn mạnh hơn. Bằng không người này căn bản không có cách nào khống chế cường giả như Hổ Khiếu lão tổ, Chu Phượng lão tổ.