- Coi như ngươi thắng.
Nhìn giới chủ Linh Vũ giới, ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, có chút bất đắc dĩ.
- Lục Thiếu Du, đem đồ vật giao cho ta, nữ nhân của ngươi ta sẽ thả. Huống chi đây cũng là lựa chọn tốt nhất của ngươi. Ngươi có thể cứu được nữ nhân, được nữ nhân và nhi nữ của ngươi tha thứ. Cần gì phải đi mạo hiểm. Nếu như ngươi chết, Du Thược và Thanh Tuyền làm sao bây giờ? Giao đồ vật cho ta đi, cả đại lục sau này cũng là của ngươi. Đây chính là một giao dịch vẹn toàn đôi đường, ngươi nói có đúng không?
Giới chủ Linh Vũ giới nhìn Lục Thiếu Du hỏi.
- Ta làm sao có thể tin tưởng ngươi sẽ thả hai nàng ra?
Lục Thiếu Du cắn răng trầm giọng nói.
- ta là nhạc phụ của ngươi, cho nên ngươi phải tin tưởng ra. Huống chi bây giờ ngươi không còn lựa chọn nào khác. Không phải sao?
Giới chủ Linh Vũ giới nhìn qua Lục Thiếu Du, khí tức âm hàn có chút chấn động.
- Thiếu Du không được giao cho hắn. Cũng không được tin hắn.
Độc Cô Cảnh Văn khẽ kêu.
- Đại cơ duyên so với các nàng mà nói, các nàng còn quan trọng hơn một chút.
Lục Thiếu Du nhìn nhị nữ bị bắt khẽ cười nhạt một tiếng, đồng thời cũng mang theo nụ cười khổ. Bàn tay nắm chặt, ngọc giản nắm trong tay, mắt nhìn giới chủ Linh Vũ giới trầm giọng nói:
- Ta đồng ý, thế nhưng phải một tay giao người một tay giao vật.
- Được, rất sảng khoái. Ngươi rốt cuộc cũng suy nghĩ cẩn thận, ta cũng cao hứng thay cho ngươi. Cũng cao hứng thay cho hai nữ nhân này và Du Thược, Thanh Tuyền.
Ánh mắt giới chủ Linh Vũ giới nhìn qua Bắc Cung Vô Song cùng Độc Cô Cảnh Văn, miệng nở nụ cười nhạt một tiếng rồi nhìn Hổ Khiếu lão tổ và Chu Phượng lão tổ nói:
- Chuẩn bị thả hai người này.
- Một tay giao người một tay giao đồ.
Lục Thiếu Du nhìn phía dưới, ánh mắt trầm xuống. Cho tới bây giờ hắn đã không còn bất kỳ lựa chọn nào khác. Thậm chí còn không có ý định nào khác để lừa gạt người này. Sợ rằng dùng bất cứ chiêu thức nào sẽ bị giới chủ Linh Vũ giới nhìn thấu. Cho nên ở trước mặt người này hắn không định dùng chiêu trò gì.