- Các ngươi có ý gì.
Lục Thiếu Du giận dữ, trường bào run lên, thanh ảnh nhanh như thiểm điện lao thẳng xuống.
- COn rể tốt của ta, nếu như ngươi dám động ta cam đoan hai nữ nhân của ngươi sẽ chết.
Mà Lục Thiếu Du vừa mới có động tác, thanh âm âm trầm của giới chủ Linh Vũ giới cũng truyền ra khiến cho thân ảnh Lục Thiếu Du vừa mới phóng xuống lập tức dừng lại giữa không trung. Lục Thiếu Du nhìn qua giới chủ Linh Vũ giới, trong mắt có hàn ý b*n r*, trầm giọng nói:
- Chẳng lẽ là ngươi?
- Đúng vậy, ngươi đoán đúng rồi. Chuyện này quả thực có quan hệ với ta. Là ta bảo bọn họ làm như vậy.
Giới chủ Linh Vũ giới cười nhạt một tiếng, khí tức âm hàn giống như vô thanh vô tức lan tràn.
- Ngươi bảo bọn họ làm? Bọn họ nghe ngươi? Ngươi có ý gì?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, trong lòng càng cảm thấy bất an, dùng thực lực và thân phận của Hổ Khiếu lão tổ và Chu Phượng lão tổ tại sao lại nghe lời giới chủ Linh Vũ giới? Trừ phi...
Mọi người phía dưới nghe vậy không ít người lập tức nhìn về phía giới chủ Linh Vũ giới.
- Kỳ thật cũng không có gì, bởi vì ta là chủ nhân của bọn họ cho nên bọn họ mới nghe ta mà thôi.
Giới chủ Linh Vũ giới mỉm cười, trong ánh mắt lạnh lẽo hiện lên chút vui vẻ. Sự vui vẻ này tràn ngập ngạo khí coi rẻ và khinh thường tất cả mọi người.
- Bái kiến chủ nhân.
Giới chủ Linh Vũ giới vừa mới dứt lời, hai người Chu Phượng lão tổ và Hổ Khiếu lão tổ trực tiếp nắm lấy cổ hai người Bắc Cung Vô Song, Độc Cô Cảnh Văn quỳ xuống mặt đất, cung kính hành lễ với giới chủ Linh Vũ giới.
- Bái kiến chủ nhân.
Lập tức trong Chu Tước Hoàng tộc và Bạch Hổ Hoàng tộc, Chu Hoàng lão tổ, Hổ Mãnh, Hổ Uy, ba người trực tiếp quỳ xuống mặt đất, cung kính hành lễ với giới chủ Linh Vũ giới.