Nhìn thấy Lục Thiếu Du lần nữa thu được hai bản Vô Tự Thiên Thư, trong mắt mọi người hiện tại Lục Thiếu Du có sáu bản Vô Tự Thiên Thư trong tay. Thế nhưng giờ phút này lại không có ai dám có ý nghĩ khác. Vừa rồi thực lực của Lục Thiếu Du đã chứng minh cho mọi người một chuyện, đó chính là lúc này đã không còn ai dám trêu vào Lục Thiếu Du.
Cho dù Lục Thiếu Du giờ phút này đã suy yếu tới tình trạng nghiêm trọng. Thậm chì còn biết rõ hắn tiêu hao tới mức tận cùng, thế nhưng cũng không có ai dám đánh chủ ý tới Lục Thiếu Du. Có chấn nhiếp vừa rồi, còn có thủ đoạn cực kỳ kh*ng b* khi Lục Thiếu Du thúc dục linh hồn phân thân, cho nên hiện tại coi như Lục Thiếu Du tiêu hao cực lớn cũng không có ai dám có ý gì.
- Thiếu Du, không sao chứ?
- Nhị đệ.
- Đại ca.
Đám người Bắc Cung Vô Song, Độc Cô Cảnh Văn, Bạch Linh, Lục Tâm Đồng, Dương Quá, Nam thúc đều đi tới bên người Lục Thiếu Du, nhìn bộ dáng của Lục Thiếu Du lúc này rồi lập tức dùng ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía.
- Không sao.
Sau khi Lục Thiếu Du dùng đan dược đã tốt hơn không ít, chỉ là tiêu hao quá lớn mà thôi, cũng không chuyện gì lớn. Về phần một ít vết thương nhỏ do va chạm với bản thể của Hổ Khiếu lão tổ lúc này đã sớm tự động khôi phục.
- Con rể tốt của ta, chúc mừng n gươi đạt được sáu bản Vô Tự Thiên Thư. Khặc khặc.
Tiếng cười mang theo sự âm hàn của giới chủ Linh Vũ giới truyền ra, ánh mắt như cười như không nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Chẳng lẽ ngươi còn định nhúng tay vào? Muốn đoạt được sáu bản Vô Tự Thiên Thư này?
Lục Thiếu Du nhìn giới chủ Linh Vũ giới, sắc mặt lén lút biến đổi. Trong cơ thể lại nhanh chóng vận chuyển Âm Dương Linh Vũ Quyết luyện hóa đan dược vừa mới phục dụng, mong có thể khôi phục bao nhiêu tốt bấy nhiêu.