Theo Lục Thiếu Du bố trí Lao ngục thời không thuộc tính Kim mười sáu lần uy năng, Hổ Khiếu lão tổ lập tức biến sắc. Trong không gian màu vàng quỷ dị này có nhiều loại công kích khác nhau. Lực lượng không gian, công kích linh hồn, lực lượng thời gian cùng với nhiều loại công kích quỷ dị tuôn ra. Khiến cho hắn trong lúc nhất thời khó có thể thích ứng.
- Phá cho ta.
Lục Thiếu Du quát nhẹ một tiếng, phất tay vỗ về phía xa. Trong không gian Lao ngục thời không thuộc tính kim đột nhiên có một bàn tay bằng kim quang cực lớn đột nhiên đánh ra. Bàn tay cực lớn giống như thủ ấn của phật, khổng lồ vô cùng. Không gian chung quanh nứt vỡ từng khúc. Không gian run rẩy, thủ ấn phá không mà ra.
Trên phía chân trời lúc này vang lên tiếng sấm minh. Một đạo trảo ấn cực lớn mang theo mây đen cùng với chưởng ấn màu vàng xuất hiện. Không gian trực tiếp bị đánh nát, thiên địa u ám, ánh sáng khó có thể chiếu xuống.
Lập tức đạo trảo ấn cùng với thủ ấn kia lập tức mang theo không gian nứt vỡ từng khúc, hung hăng va chạm vào nhau giống như bom nguyên tử.
Phanh.
Tiếng sấm vang vọng khiến cho tai tất cả Đế giả cảm thấy ù đi, người thực lực không đủ linh hồn trực tiếp cảm thấy đau đớn, tâm thần chấn động.
Khục khục.
Kình khí kh*ng b* va chạm, Lục Thiếu Du cùng với Hổ Khiếu lão tổ trực tiếp lảo đảo lui lại. Hai cỗ năng lượng biến mất không thấy gì nữa. Cả không trung khôi phục ánh sáng như lúc ban đầu, ánh sáng chiếu xuống xua tan sự u ám.
- Lục Thiếu Du, thực lực của ngươi quả thực kh*ng b*. Tuổi còn nhỏ đã có thực lực mạnh mẽ như vậy, thật sự đủ kh*ng b*. Nếu như ta suy đoán không sai, không ít chỗ tốt của ngươi đều có liên quan tới Vô Tự Thiên thư đúng không?
Hổ Khiếu lão tổ ổn định lại thân thể, mắt nhìn Lục Thiếu Du phía trước hỏi. Ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du trong lúc vô hình biến đổi cực lớn, đã phải nhìn Lục Thiếu Du với ánh mắt khác.