Ánh mắt mọi người khẽ đổi, trong lòng đều hiểu rõ ý tứ của Bắc Cung Ân Triều. Nếu như năm người đối chiến hai hai mà nói, sẽ dư ra một người. Tu vi đạt đến cấp độ như mọi người hiện tại một khi giao thủ ít nhất cũng sẽ tới tình trạng tiêu hao hầu như không còn. Đến lúc đó người còn lại kia nhúng tay vào sẽ chiếm được tiện nghi vô cùng lớn.
- Chắc chắc sẽ có người để trốn. Chúng ta rút thăm quyết định là được. Như vậy cũng công bằng một chút.
Hiên Viên Cương Phong do dự một chút rồi ngẩng đầu nói với mọi người.
- Cũng được. Tất cả dựa vào vận khí, chuyện này cũng công bằng.
Hổ Khiếu lão tổ đương nhiên không có ý kiến.
- Trong tay các người có một bản Vô Tự Thiên Thư, trong tay ta có hai bản Vô Tự Thiên Thư. Các ngươi lại dám nói công bằng với ta? Các ngươi nghĩ thật hay a.
Trường bào màu xanh trên người Lục Thiếu Du tung bay, ánh mắt nhìn về phía mọi người không chút khách khí nói.
- Chuyện này...
Ánh mắt Bắc Cung Ân Triều thoáng chấn động một chút, nói:
- Quả thực có chút không công bằng.
- Hừ, ai bảo trong tay ngươi có hai bản Vô Tự Thiên Thư. Hai và một cũng không khác gì nhau. Bằng không ngươi cũng có thể đem một bản Vô Tự Thiên Thư giao cho người khác. Thế nhưng phải cùng rút thăm đối chiến.
Ánh mắt Hiên Viên Cương Phong trầm xuống, ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Du nói.
- Hừ. Lão gia hỏa nhà ngươi không biết xấu hổ, lời này cũng nói ra được sao?
HIên Viên Cương Phong còn chưa dứt lời, tiếng mắng to của Tiểu Long đã vang lên.
- Tiểu Long, không được vô lễ. Không được mắng hắn không biết xấu hổ. Con không được nói thẳng a. Trong lòng mọi người biết là được rồi.
Trong Thanh Long Hoàng tộc, Long Bành lão tổ lạnh nhạt, như cười như không nói với Tiểu Long. Rõ ràng đang cùng với Tiểu Long châm ngòi thổi gió với Tiểu Long.