Phanh.
Cát đá bắn tứ tung, từng đạo âm thanh trầm thấp bạo liệt vang vọng. Lúc này trong cát đá bao la phía trước có một đạo thân ảnh xinh đẹp đang kịch chiến với mấy đạo thân ảnh khác. Từng đạo công kích được đánh ra, cát đá bắn tứ tung.
Từng đạo thân ảnh cực lớn kia đều do vô số đá vụn ngưng tụ mà thành. Lớn nhỏ chừng trăm thước, rập rạm chằng chịt. Mỗi một cự nhân bằng đá đều có thực lực Đế giả nhất trọng đang vây công một đạo thân ảnh xinh đẹp ở bên trong khiến cho nàng ta không có cách nào thoát thân. Thân ảnh xinh đẹp kia lúc này chật vật không thôi, trên người dường như còn có thương thế.
- Đông Cung Huyên.
Khi ánh mắt Lục Thiếu Du nhìn chăm chú vào đạo thân ảnh này, ánh mắt hắn lập tức biến đổi. Người này chính là nữ tử đeo khăn che mặt màu hồng của Thiên Vân đảo - Đông Cung Huyên. Đồn rằng có quan hệ không phải là nông cạn với nghĩa phụ Nam thúc.
- Cẩn thận.
Trong lúc Lục Thiếu Du do dự có nên ra tay hay không thì sau lưng đã có một đạo thân ảnh đánh về phía trước. Thân ảnh này nhảy về phía trước, lưu quang lóe lên trong tay. Một đại đỉnh cực lớn xuất hiện trên không trung.
Ngao Ngao.
Trên đại đỉnh cực lớn có bí văn quanh quẩn, khí tức mênh mông lan tràn ra. Chín tiếng rồng ngâm vang vọng. Chín đầu cự long bằng lửa cực lớn lập tức phóng ra, va chạm với chín cự nhân bằng đá khổng lồ phía trước. Hỏa diễm cuồn cuộn thôn phệ chín cự nhân bằng đá.
Ầm ầm
Thân thể chín cự nhân bằng đá sau khi bước lên phía trước vài bước lập tức nứt vỡ, rơi lả tả xuống phía dưới.
- Nàng không sao chứ?
Trường bào trên người Nam thúc run lên, thân ảnh cao ngất nhanh chóng đi tới bên người Đông Cung Huyên. Nhìn thấy nàng bị thương, trong mắt Nam thúc tràn ngập vẻ lo lắng.
- Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm, chúng ta đã nói qua, từ nay về sau ta không quen biết ngươi. Ngươi cũng không biết ta.