Âm Minh lớn tiếng nói, linh hồn lực âm trầm mênh mông dưới hỏa diễm màu xanh da trời áp chế căn bản không có cách nào nhúc nhích. Một khi đụng chạm hóa thành tro tàn, căn bản không có cách nào chống lại.
- Ngươi nói quả thực êm tai, chỉ tiếc ta sẽ không tin tưởng ngươi.
Lục Thiếu Du đứng chắp tay, hắn căn bản không tin tưởng lời của Âm Minh này. Ngay từ đầu Lục Thiếu Du chưa từng tin tưởng Âm Minh này, bởi vì Âm Đàm kia chính là kết cục.
Sưu Sưu.
Hỏa diễm màu xanh da trời không ngừng co rút lại, vòng xoáy bằng linh hồn va chạm với hỏa diễm màu xanh da trời lập tức bị thiêu đốt thành tro tàn, lập tức biến mất. Vòng xoáy bằng linh hồn quanh thân Âm Minh chỉ có thể co rút lại, càng ngày càng nhỏ.
- Nhân loại, ngươi cho rằng ngươi có thể làm gì được ta sao? Ngươi đừng quên hiện tại ngươi còn đang nằm trong sự khống chế của ta.
Càng ngày càng không có cách gì chống lại, Âm Minh âm trầm hét lớn một tiếng, trong giây lát từ trong vòng xoáy bằng linh hồn có một đạo lưu quang âm trầm lướt đi. Lưu quang mang theo linh hồn chấn động mênh mông, trong sát na phóng vào trong mi tâm Lục Thiếu Du rồi biến mất không thấy gì nữa.
- Rốt cuộc linh hồn bổn nguyên cũng đi ra sao?
Linh hồn âm trầm chấn động mênh mông kia phóng tới, Lục Thiếu Du không có ý định ngăn cản. Tùy ý để cho nó tiến vào trong mi tâm.
Trong chớp mắt này trong lòng Âm Minh đã mơ hồ cảm thấy một tia dự cảm không tốt. Nàng cảm thấy rất kỳ quái, linh hồn bổn nguyên của nàng muốn đoạt xá nhân loại này, vì sao nhân loại này lại không có chút phản ứng nào. Chuyện này quá kỳ quái.
Sưu.
Trong lúc cấp bách, Âm Minh cũng không dám nghĩ nhiều, lập tức tiến vào trong mi tâm của Lục Thiếu Du.
Âm Minh tiến vào trong đầu, khóe miệng Lục Thiếu Du nở nụ cười thỏa mãn. Muốn đối phó với Âm Minh này tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.