- Không biết tự lượng sức mình.
Nghe Lục Thiếu Du nói vậy, Âm Minh cười lạnh, khẽ phất tay một cái. Sát khí mênh mông và linh hồn chấn động tuôn ra. Lập tức hóa thành một cơn lốc linh hồn khuếch tán về phía Lục Thiếu Du.
- Cái ngươi lui về phía sau.
Lục Thiếu Du vung tay lên, đẩy lui hai người Tử Yên và Kim Xà Đại Đế ra phí sau. Thân ảnh lập tức bị cơn lốc bằng linh hồn bao phủ.
Ô Ô.
Trong vòng xoáy tràn ngập sát khí, thậm chí còn mơ hồ truyền ra âm thanh quỷ khóc thần sầu. Không gian chung quanh đột nhiên vặn vẹo, lập tức có thứ gì đó trong vòng xoáy rít lên, công kích linh hồn cùng với sát khí liên miên trong khoảnh khắc giống như thủy triều, từng đợt, từng đợt đánh vào người Lục Thiếu Du.
- Công kích linh hồn thật mạnh.
Tử Yên và Kim Xà Đại Đế là Linh Đế, đương nhiên bọn họ biết rõ sự kh*ng b* của công kích linh hồn. Dưới công kích linh hồn bàng bạc kia bọn họ chỉ có thể lùi lại, căn bản không dám tới gần. Công kích linh hồn mạnh mẽ như vậy, hai người cũng chỉ có thể hít sâu một hơi lo lắng thay Lục Thiếu Du mà thôi
Sưu Sưu.
Thân ảnh Âm Minh biến mất không thấy gì nữa, cũng dung nhập vào trong cơn lốc linh hồn bàng bạc. Cơn lốc bằng linh hồn xoay tròn, giống như một cái vòi rồng, bao phủ thân thể Lục Thiếu Du vào bên trong. Công kích linh hồn mạnh mẽ như vậy, bên trong còn ẩn chứa sát khí ngập trời khiến cho không gian bị cấm chế run rẩy không ngớt, giống như muốn nứt vỡ ra vậy.
Mà sát khí kh*ng b* cùng với công kích linh hồn coi Lục Thiếu Du là mục tiêu phát tiết. Dưới sự khắc chế của Âm Minh, một đạo công kích mạnh mẽ đánh tới.
- Linh hồn thể mà thôi.
Trong cơn lốc bằng linh hồn, Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng, hoàn toàn không để ý tới, tùy ý để cho công kích linh hồn bàng bạc cùng với sát khí cuốn tới. Công kích linh hồn mà tất cả mọi người kiêng kỵ đối với Lục Thiếu Du mà nói, không cần lo lắng.