- Ta không ngờ ngươi lại hiểu lực lượng không gian, sau khi rời khỏi cấm chế không gian này kỳ thực ta định đi tới chỗ đại cơ duyên rồi đối phó với ngươi cũng không muộn. Tiếp tục một đoạn thời gian nữa ta có thể triệt để dung hợp Âm Đàm, khi đó muốn đối phó với ngươi sẽ vô cùng dễ dàng. Thế nhưng không ngờ ngươi lại bị tên nhân loại kia làm trọng thương.
Ánh mắt Lục Thiếu Du âm trầm, trầm giọng nói:
- Thực lực của ngươi quá mạnh mẽ, bắt Vũ Đế tam trọng nhân loại kia, ta đoán ngươi muốn thôn phệ người này. Đến lúc đó rất có thể ngươi lại đột phá một tầng nữa. Thực lực càng mạnh hơn nữa. Khi đó ta muốn đối phó với ngươi sẽ càng thêm phiền phức. Cho nên hiện tại ta đổi ý, đối phó với ngươi ngay bây giờ. Không cho ngươi bất kỳ cơ hội nào nữa.
- Xem ra ta suy đoán không sai. Ngươi không có ý tốt với ta.
Trên khuôn mặt trắng bệch của Lục Thiếu Du, ánh mắt khẽ đổi, hít sâu một hơi nói.
- Ngươi luôn đề phòng ta?
Âm Minh ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Du, trầm giọng nói:
- Từ lúc nào ngươi đã hoài nghi ta?
- Ngại quá, từ trước tới nay ta không tín nhiệm ngươi.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng nói:
- Nhưng tới khi vào trong không gian bị cấm chế này ta mới xác định được ngươi không có ý tốt.
- Làm sao ngươi biết được?
Âm Minh rất là kinh ngạc nói.
- Bởi vì cấm chế không gian này chính là do cường giả Chu Tước Hoàng tộc bố trí. Nếu như chưa từng có ai đi vào, hơn phân nửa sẽ lưu lại khí tức tàn hồn của hắn. Thế nhưng nơi này chỉ để lại thân thể của cường giả Chu Tước Hoàng tộc, không có bất kỳ khí tức tàn hồn nào. Hơn nữa ta đã kiểm tra qua, trong không gian này mơ hồ còn có khí tức giống như ngươi. Cho dù ngươi vừa tiến đến lập tức cố ý phóng ra khí tức của ngươi để che đậy, thế nhưng vẫn khó tránh khỏi sự dò xét của ta.