Thác Bạt Hướng lo lắng nói, hắn đã chứng kiến Lục Thiếu Du tâm ngoan thủ lạt ra sao. Hắn cũng không cho rằng Lục Thiếu Du không dám động vào người của Thác Bạt Hoàng tộc. Đối với Lục Thiếu Du mà nói, biển hiệu Thác Bạt Hoàng tộc không có một chút tác dụng nào.
- Còn có thể làm sao bây giờ? Bắt đầu tìm, tìm được Lục Thiếu Du kia nhất định không thể để cho hắn chạy thoát nữa.
Sắc mặt Hậu Điền lão tổ khó coi, ánh mắt âm trầm, cả giận nói:
- Lục Thiếu Du, đừng để cho ta tìm được ngươi, ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận.
Trong không gian trắng xám, có xương cốt của cường giả Chu Tước Hoàng tộc, Lục Thiếu Du trở lại trong không gian bị cấm chế. Không gian bị cấm chế này so với cấm chế mà hắn bố trí tuyệt đối còn cường hãn hơn nhiều.
- Nhân loại nhà ngươi quá phận, không ngờ vừa rồi lại mặc kệ ta. Ta đang dẫn ngươi đi tìm đại cơ duyên a.
Ánh mắt Âm Minh lúc nào cũng âm khí nặng nề như vậy, lúc này ánh mắt nàng nhìn về phía Lục Thiếu Du có chút trách cứ. Vừa rồi Lục Thiếu Du mang Kim Xà Đại Đế và Tử Yên đi theo mà không quan tâm tới nàng.
Lục Thiếu Du nhìn Âm Minh, khóe miệng nở nụ cười khổ nói:
- Dùng thực lực của ngươi, ta suy đoán cường giả Thác Bạt Hoàng tộc ít nhất cũng không có cách nào làm gì được ngươi. Nói không chừng hắn còn không bằng ngươi, cho nên ta quản được ngươi sao? Ngược lại, còn phải trách ngươi, ta gặp kẻ địch mạnh mẽ như vậy ngươi cũng không hỗ trợ.
Âm Minh nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Ngươi cũng không nói ta ra tay giúp đỡ a. Huống chi bình thường không phải ngươi toàn hành động một mình sao? Tên kia đã là cường giả Đế cấp lục trọng gần đỉnh phong, không ngờ ngươi còn có thể chống lại. Quả thực khiến cho ta ngày càng kinh ngạc.