Lục Thiếu Du lập tức ngẩng đầu, hỏa diễm phô thiên cái địa trong lúc mơ hồ mang theo năng lượng thuộc tính hỏa bàng bạc, bên trong không có bao nhiêu khí tức.
Nhưng khí tức này lại Lục Thiếu Du lại cảm giác được một ít.
Một đám hỏa mãng dài trong nháy mắt bao phủ ba người, ba người muốn thoát thân cũng không kịp.
Phanh Phanh.
Trong tay ba người lập tức có từng đạo công kích b*n r*, tựa như cầu vồng va chạm với đám hỏa mãng chung quanh. Âm thanh cực lớn vang vọng, hỏa mãng bắn tứ tung, tựa như pháo hoa vậy.
Nhưng những đầu hỏa mãng bị đánh nát lại một lần nữa được ngưng tụ, căn bản không có cách nào khiến cho nó triệt để biến mất.
Ngược lại bởi vì thực lực của Tử Yên thấp nhất cho nên phải lập tức bố trí kiện khải giáp màu trắng xanh quỷ dị kia. Dưới nhiệt độ nóng bỏng cùng với kình khí cường hãn, thân thể mềm mại của nàng liên tiếp bị đẩy lui.
Phanh.
Lục Thiếu Du vung quyền đánh nát mấy đầu hỏa mãng trước người. Dưới lực lượng mạnh mẽ, thân hình hắn cũng hơi lảo đảo. Mỗi một đầu hỏa mãng đều có thực lực mà ít nhất Vũ Đế nhị trọng cũng khó có thể chống lại. Hỏa mãng rậm rạp chằng chịt, lúc này Lục Thiếu Du còn phải bảo vệ Tử Yên một chút, dù sao thực lực của Tử Yên vẫn thấp nhất.
- Có lẽ chúng ta đã xông vào một đại trận. Lại là đại trận tự nhiên.
Tử Yên dịu dàng nói.
- Đại trận tự nhiên?
Ánh mắt Lục Thiếu Du nhảy lên, đại trận tự nhiên không phải là đại trận bình thường. Chính là nơi năng lượng hội tụ, ngưng tụ trở thành đại trận.
Đại trận tự nhiên không giống như đại trận do vũ giả, linh giả bố trí, có tác dụng dẫn dắt năng lượng. Mà đại trận tự nhiên dung năng lượng phun trào tạo ra công kích. Từ mức độ nào đó có thể nói đại trận tự nhiên còn hung hiểm hơn.
Thân ảnh Âm Minh bay múa, từng đạo lực lượng mênh mông bắt đầu lan tràn, phá hủy hỏa diễm chung quanh. Thế nhưng sắc mặt nàng lại có chút lúng túng, âm khí nặng nề nói: