Ngoài ra còn có Thác Bạt Thanh Vũ cùng với một lão giả có khí tức rất mạnh. Đây chính là lão giả tuổi chừng bảy chục, tu vi Vũ Đế tam trọng, người này đã từng giao thủ qua với Tiểu Long.
- Rốt cuộc cũng thoát khốn. Đa tạ Hậu Điền lão tổ trợ giúp.
Ngoài ngọn núi, Thác Bạt Thanh Vũ vô cùng chật vật, sắc mặt tái nhợt, xem ra vừa rồi hắn đã gặp hiểm cảnh vô cùng lớn.
- Thanh Vũ, khắp nơi trong Thiên Trủng đều có nguy hiểm trùng trùng, đặc biệt là con, con chính là mấu chốt lần này, nhất định không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Bằng không sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Lão giả đơn bạc nhìn Thác Bạt Thanh Vũ nói.
- Vâng, Hậu Điền lão tổ.
Thác Bạt Thanh Vũ cung kính gật đầu, trước mặt lão giả đơn bạc này hắn vô cùng cung kính.
- Còn có Thác Bạt Lam không biết đang ở nơi nào, chúng ta tìm nó trước rồi nói sau.
Lão giả đơn bạc gật đầu rồi nói.
- Hậu Điền lão tổ, lần này chúng ta có cơ hội hay không? Dù sao nhóm người lão tổ khi trước đều thất bại a.
Ánh mắt Thác Bạt Triêu ngưng trọng.
Lão giả gọi là Hậu Điền lão tổ lơ lửng trên không trung, ánh mắt thâm thúy vô cùng, nói:
- Hiện tại ai cũng không biết. Hy vọng có thể thành công.
- Có lẽ chúng ta nên sớm đối phó với Lục Thiếu Du kia, không ngờ trên người Lục Thiếu Du thực sự có Vô Tự Thiên Thư. Nếu như chúng ta có Vô Tự Thiên Thư, nói không chừng nguy hiểm sẽ nhỏ hơn một chút.
Thác Bạt Thanh Vũ nói với Hậu Điền lão tổ, nói tới Lục Thiếu Du, trong mắt hắn hiện lên hàn ý.
- Hoàng tộc chúng ta không có cách nào nhúng tay vào chuyện bên ngoài. Cho dù là ai cũng không dám.
Hậu Điền lão tổ nói.
- Hậu Điền lão tổ, nếu như ở trong Thiên Trủng chúng ta động thủ thì sao? Có lẽ không có vấn đề gì a.
Thác Bạt Triêu nhớ tới sỉ nhục ngày đó, trong lòng còn giận dữ không thôi.