Âm Minh vô cùng ngạc nhiên vì Lục Thiếu Du hoàn toàn không biết thứ gì, nàng nói:
- Trong vô số trí nhớ của ta, ta nhớ nhân loại các ngươi gọi nơi này là Thiên Trủng. Mà ta và Âm Đàm đều là tàn hồn thể. Trong vô số tuế nguyệt ngoài ý muốn mà chúng ta tồn tại, thôn phệ lẫn nhau trong này. Rốt cuộc có một ngày năng lượng của chúng ta dường như biến hóa, cũng có được linh trí của bản thân mình.
Dừng một lát, Âm Minh tiếp tục nói:
- Không gian này vốn không chỉ có một mình ta và Âm Đàm là tàn hồn thể. Chỉ là cho tới ngày hôm nay hai người chúng ta cùng nhau thôn phệ cũng chỉ nguyên do là còn lại mỗi ta và Âm Đàm. Ngay khi ta và Âm Đàm thôn phệ lẫn nhau thì ngươi lại xuất hiện ở nơi này. Trên người ngươi lại có lực lượng lôi điện là vật mà Âm Đàm và ta kiêng kỵ nhất. Cho nên ngươi mới có thể đánh trọng thương Âm Đàm, cuối cùng ta cũng diệt được Âm Đàm.
Lục Thiếu Du không có cảm thấy ngạc nhiên. Tất vốn không khác suy đoán của Lục Thiếu Du bao nhiêu. Trong Thiên Trủng có vô số Đế giả vẫn lạc. Tàn hồn sát khí trải qua vô số năm khiến cho chúng nó thôn phệ lẫn nhau, cuối cùng cũng có linh trí của riêng minh. Trong đó hai người Âm Đàm và Âm Minh là hai người mạnh nhất.
- Sau khi ngươi thôn phệ Âm Đàm dường như có chỗ tốt cực lớn, không biết thực lực của ngươi hiện tại tới cấp nào rồi?
Lục Thiếu Du hỏi Âm Minh. Đối với tu vi của Âm Minh Lục Thiếu Du hiện tại cũng không có cách nào dò xét ra. Chuyện này khiến cho Lục Thiếu Du tò mò, đồng thời cũng muốn biết rõ.
- Dựa theo cách nói của nhân loại các ngươi, tu vi của ta hiện tại có lẽ hẳn là Đế giả trung kỳ hậu giai. Thế nhưng thân là linh vật nửa trời sinh, ta muốn giết Vũ Đế lục trọng nhân loại các ngươi cũng có thể làm được.