- Thật không chịu nổi một kích sao, nhưng ngươi tựa hồ còn không làm được gì ta mà!
Hư ảnh vừa dứt lời, một đạo thanh quang nhảy ra, nháy mắt đạp không bay lên, Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực vỗ mạnh, chính là Lục Thiếu Du.
Sắc mặt hắn có chút tái nhợt, nhìn chằm chằm hư ảnh khổng lồ.
- Di!
Hai hư ảnh khổng lồ lộ vẻ kinh dị, mà Âm Minh liền lộ vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.
- Hừ, ta xem ngươi còn có bản lĩnh gì!
Hư ảnh khổng lồ nổi giận, linh hồn lực thổi quét, sát khí cùng linh hồn dao động trực tiếp ảnh hưởng linh hồn, trực tiếp lao thẳng tới.
Ô ô…
Từ trong luồng năng lượng lại phát ra tiếng ô ô quái khiếu.
Trong nháy mắt từng vật dữ tợn mà Lục Thiếu Du từng gặp qua liên tục chui ra, chen chúc bao phủ về phía hắn.
- Tử Lôi Huyền Đỉnh!
Lục Thiếu Du nhíu mày, huyền đỉnh bay lên không trung, lập tức trướng lớn, lật úp giữa không trung, lôi quang bí văn lan tràn, chỉ một thoáng trên không gian trào ra một mảnh tử sắc lôi vân thật dày.
Điện quang lưu chuyển, phong vân biến sắc, lôi vân dày đặc, từng tiếng sấm sét khiến nhịp tim đập nhanh lan tràn, làm cả phiến không gian đều run rẩy.
- Đây là…
Hai hư ảnh ngây người nhìn thấy lôi vân mênh mông cuồn cuộn bao phủ, tử sắc lôi điện rậm rạp như thác nước treo lơ lửng trên bầu trời.
Cả hai hư ảnh theo bản năng đều run sợ, lôi điện lực cường hãn như thế, trời sinh chính là thứ mà linh hồn thể sợ hãi nhất.
- Ô ô…
Vô số vật kh*ng b* bạo lướt đi ra, nhưng khoảnh khắc nhận lấy ảnh hưởng thật lớn, nhất thời liền e sợ, toàn thân không ngừng run rẩy.
Mà lúc này lôi điện rậm rạp trên không mang theo năng lượng đáng sợ tràn ra ngoài, điện mang tuôn xuống khiến không gian nổ tung từng khúc.
Oanh long long!
Tử sắc lôi điện tuôn xuống, đem cả không gian vây kín mít, tiếng sấm vang ầm ĩ không ngừng.