- Nhân loại, ngươi đừng nghe tiện tỳ Âm Minh này, nàng chỉ muốn lợi dụng ngươi đối phó ta mà thôi, hơn nữa ta kiêng kỵ lôi điện lực của ngươi nhưng cũng không quá xem trọng trong mắt, chỉ bằng ngươi muốn đối phó ta còn sớm vô cùng đâu, hiện tại ta cho ngươi cơ hội rời đi, ta chỉ muốn đối phó tiện tỳ Âm Minh này là được rồi!
Âm thanh kiệt ngạo truyền ra, đã ôn hòa hơn không ít.
Lục Thiếu Du đạp không mà đứng, cũng không lập tức ra tay, ánh mắt ngưng trọng cảnh giác nhìn hai cỗ long quyển phong bạo, không biết bên trong che giấu vật gì, nhưng hắn rất rõ ràng, chúng nó đều là linh hồn thể, cho nên sợ hãi Tử Kim Huyền Lôi, giống như Thanh Lôi Huyền Đằng của Lục Tâm Đồng, đều là khắc tinh của linh hồn thể.
Lục Thiếu Du xoay chuyển ánh mắt, thoáng do dự, vật bên trong hai cỗ long quyển phong bạo khẳng định cực độ kh*ng b*, mình nên sớm rời đi tốt hơn.
- Được, ta rời khỏi đây, các ngươi tiếp tục đi!
Lục Thiếu Du chỉ thoáng do dự lập tức làm ra lựa chọn, mình cũng không cần trộn lẫn vào chuyện này, sớm rời đi mới tốt, vừa dứt lời định vỗ cánh rời khỏi.
- Không sai, ngươi đi đi, ta có thể tha cho ngươi một lần!
Nhìn thấy Lục Thiếu Du đồng ý rời khỏi, âm thanh kiệt ngạo mơ hồ mang theo tia cao hứng.
- Nhân loại, ngươi đi không được, đã tới nơi này Âm Đàm tùy thời đều sẽ tìm được ngươi, nếu Âm Đàm cắn nuốt ta, thực lực lại tăng cường, tới lúc đó dù ngươi có lôi điện lực cũng khó thể chân chính áp chế được hắn, ngươi cũng chết chắc rồi!
Thấy Lục Thiếu Du muốn đi, Âm Minh sốt ruột lớn tiếng hô.
- Hiện tại ta chỉ cần an toàn là tốt rồi!
Lục Thiếu Du cũng không nắm chắc đối phó được cỗ long quyển phong bạo thứ nhất, giọng nữ kia rõ ràng e ngại, nếu mình liên thủ với nó càng thêm mạo hiểm, cho nên Lục Thiếu Du không có ý định lưu lại.