Linh Vũ giới chủ tựa hồ đã sớm tính toán tới việc này, liếc mắt nhìn xung quanh, lạnh nhạt nói:
- Kiệt kiệt, vì Vô Tự Thiên Thư, các ngươi định liên thủ đối phó ta hay sao!
- Giao ra Vô Tự Thiên Thư, tha cho ngươi một mạng!
Một thân ảnh từ chỗ Chu Tước hoàng tộc nhảy ra, mang theo thú hoàng khí, ánh mắt cũng có cỗ khí tức nóng bỏng, trong mắt hiện vẻ tham lam, chính là Chu Phượng lão tổ.
- Kiệt kiệt, tha cho ta một mạng, đáng tiếc ngươi còn chưa đủ tư cách!
Linh Vũ giới chủ lãnh đạm nhìn thoáng qua Chu Phượng lão tổ, dáng vẻ phong khinh vân đạm, khí độ vẫn thong dong như trước.
Lục Thiếu Du híp mắt nhìn qua, trong lòng cũng có chút cảm xúc, trước không nhắc tới ân oán giữa hắn cùng Linh Vũ giới chủ, chỉ bằng dáng vẻ thong dong đối mặt với cường địch vây quanh như Linh Vũ giới chủ, cũng đã đủ chứng minh người này bất phàm.
Từ sau khi tiêu diệt Linh Vũ giới, trong đầu Lục Thiếu Du vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, thực lực Linh Vũ giới chủ tuyệt đối cường hãn tới cực điểm, nếu không cũng không thoát khỏi sự vây công của cường giả hai hoàng tộc, nhưng sau khi hắn chạy thoát, lại không hề có ý báo thù, điều này làm Lục Thiếu Du ngoài ý muốn, không hiểu ý đồ của hắn là vì sao.
Trong mắt Chu Phượng lão tổ lộ lãnh ý, khí tức nóng cháy lan tràn, sắc mặt âm trầm nói:
- Ngươi đã không giao ra Vô Tự Thiên Thư, vậy đừng trách ta không khách khí!
Dứt lời, hắn đã muốn động thủ, trên trường bào đỏ như lửa thật sự tràn ngập ra ngọn lửa đỏ tươi chân chính.
Vốn đã có không ít cường giả các hoàng tộc đã muốn ra tay, nhìn thấy Chu Phượng xung phong lên trước, ánh mắt dao động không tiếp tục có động tác, có người đi đầu cũng là một điều có lợi mà tuyệt đối vô hại cho mọi người.
Oanh long!
Nhưng vào thời khắc này, cung điện khổng lồ đột nhiên run lên, cả quảng trường mênh mông đều chao đảo.