- Đại ca, vậy giao cho huynh, hãy giáo huấn bọn chuột nhắt kia!
Lục Tâm Đồng thoáng do dự cuối cùng lui ra.
- Yên tâm đi, bọn chuột nhắt kia dám trâng tráo với muội, ta sẽ thay muội giáo huấn hắn!
Dương Quá thản nhiên nói, thậm chí cũng không liếc nhìn Thác Bạt Triêu Dương lần nào.
Nghe hai huynh muội nói chuyện như ở chốn không người, điều này làm cho không ít người thầm trào phúng cả hai không khỏi quá cuồng vọng.
Chỉ có Lục Thiếu Du vẫn không nói chuyện, tiểu Long thấy Lục Tâm Đồng tranh chấp với Thác Bạt Triêu Dương, sắc mặt khó xem, nhưng thấy lão đại không lên tiếng nên chỉ lặng yên, hắn hiểu rõ tính tình lão đại, sao dễ dàng buông tha cho người Thác Bạt hoàng tộc.
- Tiểu tử không biết trời cao đất rộng, ngươi muốn xuất đầu, ta đối phó ngươi trước tiên!
Thác Bạt Triêu Dương quát lạnh, hắn chưa từng gặp Dương Quá nhưng mơ hồ đoán ra thân phận, giờ phút này thấy Dương Quá ra mặt, trong lòng ngược lại có chút cao hứng.
Bởi vì hắn e ngại một thân độc công cùng Thanh Lôi Huyền Đằng của Lục Tâm Đồng, vì vậy cũng không muốn đối chiến với nàng.
- Tiểu tử, lên đây đi!
Thân ảnh Thác Bạt Triêu Dương dựng lên, Đế giả đối chiến giơ tay nhấc chân là dời non lấp biển, hắn cũng không muốn đem ngọn núi nơi này san thành bình địa.
- Người Thác Bạt hoàng tộc, lúc ở trong Độc Cô gia tộc ta từng đối phó một tên, không gì hơn cái này!
Thân ảnh Dương Quá thẳng tắp bay lên, nói:
- Cho ngươi ra tay trước!
- Tiểu tử hung hăng càn quấy!
Thác Bạt Triêu Dương tức giận, chân giẫm hư không, không gian xung quanh thổi quét, thổ hoàng khí nương theo sau năng lượng hùng hồn tràn ngập về hướng Dương Quá.
- Thổ hoàng khí sao!
Ánh mắt Dương Quá híp lại, tâm thần vừa động, quanh thân nổi lên cỗ năng lượng vô hình khoảnh khắc quét ra, va chạm cùng năng lượng của Thác Bạt Triêu Dương.