Bên trong dãy núi có một ngọn núi cao ngất, như xuyên tận trời, đồ sộ rộng lớn nguy nga, từ xa nhìn lại thật giống đầu thanh long dựng đứng, sơn thể xoay quanh uốn lượn, như cự long xoay tròn, lộ ra khí phách sắc bén.
Giờ phút này là mùa lá vàng phiêu linh, nhưng nơi này bốn phía xanh um, mượt mà mát mắt.
Dương Quá lăng không mà đứng, nhìn chăm chú vào ngọn núi cao ngất trước mắt, thì thầm:
- Tỷ tỷ, chờ khi ta đi ra, hi vọng tỷ cũng đã thành đế, ta nhất định sẽ đi ra, chờ ta!
Bên ngoài Vụ Hải sơn mạch, núi non liên miên, như đầu cự long uốn lượn xoay quanh, cuối dãy núi là một mảnh sương trắng như liên tiếp cùng thiên địa, như màn trời che phủ hết thảy, như cắt ngang toàn bộ thế giới.
Trước màn sương trắng có vài ngọn núi sừng sững, núi non trùng điệp, nhưng vẫn không lớn bằng mấy ngọn núi này.
Vài ngọn núi này đột ngột mọc lên từ mặt đất, mây mù lượn lờ, mà ngọn núi ở trung gian lại có sương trắng bao quanh, nhìn qua như biển khơi phập phồng, hùng vĩ đồ sộ.
Lúc này mơ hồ xuất hiện không ít thân ảnh, từng luồng chân khí hùng hồn tản ra, thậm chí mang theo cảm giác như gió giục mây vần.
Xuy!
Không gian xung quanh chợt chớp động, năm thân ảnh mang theo uy áp bàng bạc xuất hiện, đi đầu là một thân ảnh xinh đẹp, làn da nõn nà, còn phát ra hương thơm ngan ngát.
Khuôn mặt nữ tử băng sương, nhưng không thể che lấp dung nhan tuyệt sắc, chiếc áo làm lam thêu đồ ăn hồ điệp ám văn, chính là thần nữ Thái Công Tĩnh Nhiễm.
Khí tức trên người nàng đã đạt tới Đế giả nhất trọng, bốn người đi phía sau có ba nam một nữ, đều đạt tới Đế giả.
- Chư vị, đã lâu không gặp!
Một lão giả khoảng sáu mươi ngẩng đầu nhìn người của Thái Công gia tộc lộ ý cười, lại có không ít người cũng lên tiếng chào hỏi.
- Không nghĩ tới Công Tôn gia, Thác Bạt gia, Hiên Viên gia đều đã tới, đã lâu không gặp!