Có lẽ nếu không tham dự, bởi vì quan hệ với Du Thược, Phi Linh môn cùng Bắc Cung gia tộc sẽ không xuất thủ, nhưng nếu nhúng tay, sẽ gặp phải hậu quả cùng kết cục như thế.
- Buông cậu ra, nếu ngươi bất lợi với cậu của ta, ta sẽ càng thêm hận ngươi!
Du Thược đi tới bên cạnh mẫu thân, trong mắt tràn ngập hào quang thâm thúy.
Hai lão giả tự xưng Sinh Tử Diêm La muốn ra tay, nhưng tự biết không phải đối thủ của Lục Thiếu Du, tuy chân khí không ngừng run lên lại không dám động thủ.
Lục Thiếu Du nhìn hai người, ánh mắt bất đắc dĩ, hắn cũng không nghĩ làm gì Lăng Thanh Tuyệt, chỉ bố trí cấm chế lên người hắn, nói:
- Cấm chế sẽ làm cho hắn không thể nhúc nhích trong vòng ba ngày, ba ngày sau sẽ tự động khôi phục, có hai người ta sẽ không giết hắn, ai bảo hắn là ca ca cùng cậu của hai người.
Dứt lời Lục Thiếu Du nắm Lăng Thanh Tuyệt ném cho Lăng Thanh Tuyền.
Hai người tiếp nhận Lăng Thanh Tuyệt, ánh mắt nhìn Lục Thiếu Du có chút biến hóa.
- Du Thược, chẳng lẽ con muốn trách cha cả đời sao, cha không biết sự ra đời của con, nếu biết cũng sẽ sớm tới tìm kiếm, sẽ không để cho con trải qua thơ ấu một mình, cho cha một cơ hội để cha bù đắp, được không?
Lục Thiếu Du nhìn Du Thược, ánh mắt có chút phức tạp.
Du Thược nghe vậy, đôi mắt lóe ra, mơ hồ có chút xúc động, thoáng sụp mắt, trong mắt hiện tia hào quang chợt lóe rồi biến mất, tựa hồ mang theo chua xót lướt qua đáy lòng.
Chỉ chớp mắt vẻ mặt của nàng lại lãnh đạm, mang theo cảm giác cao ngạo cùng vắng vẻ, ngẩng đầu nhìn Lục Thiếu Du, nói:
- Vậy ba năm nay thì sao, ba năm nay ông biết sự tồn tại của ta, vì sao không tới tìm ta, ta biết rõ ông cưới sáu lão bà, sinh thêm một đám con, mà ông có từng chân chính đặt ta trong lòng sao, còn có mẹ ta, ông có từng đặt qua trong lòng, ông là một người ích kỷ!