- Đương nhiên.
Lúc này Lục Thiếu Du mới nhớ tới, cùng ngày hai vị nhạc phụ Bắc Cung Kình Thương và Độc Cô Ngạo Vũ đều tới tìm hắn nói về việc này. Sau khi tiến vào Thiên Trủng, để phòng ngừa vạn nhất phải lưu lại huyết mạch. Mà Bắc Cung Vô Song và Độc Cô Cảnh Văn đều có Mộc Hoàng khí, Thần Hoàng khí cực cao. Có thê đảm bảo huyết mạch đời sau có Hoàng khí không thấp.
Nở nụ cười tà, Lục Thiếu Du đứng dậy nhìn nữ tử tuyệt mỹ trước mắt, ánh mắt không chút kiêng nể quét qua toàn bộ thân thê lồi lõm kia, miệng nói:
- Vậy thì chúng ta đi thôi.
- Đi đâu?
Độc Cô Cảnh Văn bắt đầu có chút nghi hoặc.
- Muốn lưu lại huyết mạch thì cũng phải cố gắng làm việc mới được, nếu không cũng không có thu hoạch.
Lục Thiếu Du dứt lời, lập tức ôm nữ tử tuyệt mỹ trước mặt vào trong ngực.
- Sắc lang.
Độc Cô Cảnh Văn khẽ mắng một tiếng, gò má ửng đỏ, ánh mắt vũ mị, thẹn thùng tựa vào ngực Lục Thiếu Du.
Một lát sau, trong phòng, Lục Thiếu Du nhẹ nhàng kéo bộ váy dài trên người Độc Cô Cảnh Văn xuống. Thân thể mê người, da thịt trắng như tuyết, đôi chân thon dài, cùng với đôi ngọc thỏ cao ngất, b* m*ng tròn lẳn hiện lên trước mặt Lục Thiếu Du.
Lập tức âm thanh nguyên thủy vang vọng, trong phòng xuân sắc khôn cùng.
Trên đại lục, tất cả bắt đầu yên tĩnh trở lại. Tất cả các sơn môn lớn cũng không có động tác gì. Chúng cường giả dường như đột nhiên biến mất, không có xuất hiện trên đại lục.
Trong Phi Linh môn, trong khoảng thời gian này Lục Thiếu Du đều ở cùng người nhà, cùng sáu vị kiều thê, hắn tạm thời gác việc tu luyện qua một bên. Tất cả những danh lam thắng cảnh, di tích trên đại lục đều lưu lại dấu chân của hắn.
Mà có một chuyện khiến cho Lục Thiếu Du cực kỳ nghi hoặc, sáu hộp gấm mà thánh nữ Thiên Địa các Tử Yên đưa tới ngày đó, sau khi đám người Bạch Linh, Độc Cô Cảnh Văn, Bắc Cung Vô Song mở ra, trong sáu hộp gấm đều có một đạo quang mang b*n r* bao phủ sáu nữ nhân.