Ánh mắt Lục Thiếu Du khẽ đổi, nhìn chăm chú vào đám kiến trúc liên miên phía dưới khẽ thở dài một hơi. Đạm Đài Tuyết Vi lưu lại một ngọc giản, tăng thêm Tử Yên lại nhắc nhở, chuyện này khiến cho Lục Thiếu Du lập tức nhớ tới thời điểm hắn bị Linh Vũ giới bắt, sau đó lại rơi vào trong tay Mộ Dung Lan Lan ngay trên Đông Hải này.
Trên Đông Hải, trong ảo cảnh, thật thật giả giả, như ảo như mơ. Câu nói này khiến cho Lục Thiếu Du lập tức nhớ tới ảo cảnh kia.
- Phụ thân, rốt cuộc mẫu thân của con là ai? Con muốn gặp mẫu thân con.
Lục Kinh Vân nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt tràn ngập chờ mong.
- Ta cũng không xác định lắm.
Lục Thiếu Du không gian phía trước, ngày hôm qua vốn hắn đã định tới đây. Thế nhưng cuối cùng lại trao đổi một ít chuyện Thiên Trủng và Linh Vũ giới cùng với Bắc Cung Kình Thương và Độc Cô Ngạo Vũ, cuối cùng lại nói ra nghi vấn của mình với chúng nữa Bắc Cung Vô Song, Độc Cô Cảnh Văn, Bạch Linh, cho nên hiện tại mới Thiên Vân đảo. Lúc này hắn muốn biết rõ ràng mọi chuyện.
Ánh mắt trầm xuống, trường bào màu xanh trên người Lục Thiếu Du tung bay, quanh thân lập tức có khí tức chấn động, tiếng gầm vang vọng:
- Lục Thiếu Du của Phi Linh môn tới bái phỏng Thiên Vân đảo.
Âm thanh không quá lớn, thế nhưng lại giống như gợn sóng liên miên, tiếp tục quanh quẩn trên không trung hải vực.
- Lục minh chủ mới thành hôn xong, không biết tại sao lại tới tệ xá?
Cũng không bao lâu sau, trên không trung có một âm thanh dịu dàng vang lên. Lập tức có từng đạo thân ảnh lăng không phóng tới, mang theo khí tức không kém. Mấy người dẫn đầu là Đạm Đài Tuyết Vi, Kính Hoa, Thủy Nguyệt, còn có Thiên Huyễn Tôn giả cùng với các cường giả của Thiên Vân đảo.
Mà người dẫn đầu là một vị phụ nhân chừng bốn mươi tuổi, mái tóc đen như mực, làn da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, không có chút già nua nào. Ngược lại nhìn qua còn có chút vũ mị, người này chính là Thanh Quán Tôn giả.