Tử Yên nói xong, trong bàn tay xuất hiện sáu hộp gấm lớn nhỏ, lập tức giao cho Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du do dự một lát rồi tiếp nhận hộp gấm. Chỉ là trong lòng hắn cực kỳ nghi hoặc, không biết là người phương nào đưa tới. Tâm thần lan tràn, dò xét trong hộp gấm thì lại phát hiện ra, những chiếc hộp gấm này không biết dùng loại tài liệu nào, không ngờ dùng tâm thần của hắn cũng không có cách nào tiến vào. Ánh mắt Lục Thiếu Du lập tức trầm xuống.
Nhìn qua ánh mắt Lục Thiếu Du, đôi mắt xinh đẹp của Tử Yên khẽ đổi, nói:
- Hộp gấm này chính là do Phó các chủ tự mình giao cho ta. Ta có thể lấy Thiên Địa các cam đoan trong sáu cái hộp gấm này không có nguy hiểm. Mong Lục chưởng môn tự mình giao cho sáu vị phu nhân a. Phó các chủ nói, không chừng sáu vị phu nhân đều có thể nhận được một ít chỗ tốt.
- Nàng thực sự không biết là người phương nào đưa hay sao?
Lục Thiếu Du hỏi Tử Yên, sáu hộp gấm này khiến cho Lục Thiếu Du cảm thấy bất phàm, cho nên không khỏi không đề phòng một chút.
Tử Yên lắc đầu, quả thực nàng không biết gì. Hộp gấm là do Phó các chủ tự mình giao cho nàng, bảo nàng nhất định phải giao tận tay Lục Thiếu Du.
- Đúng rồi, ta muốn ủy thác Thiên Địa các một chuyện.
Lục Thiếu Du không hỏi nhiều nữa. Nếu như Tử Yên đã cam đoan không gặp nguy hiểm thì có lẽ sẽ không gặp nguy hiểm. Lục Thiếu Du trầm tư một hồi rồi ngẩng đầu nói với Tử Yên.
- Mời Lục chưởng môn cứ nói.
Tử Yên nhìn Lục Thiếu Du cười nói:
- Nhưng dùng tu vi của Lục Thiếu Du hiện tại mà cũng không làm được, nói không chừng ủy thác cho THiên Địa các cũng phải thất vọng mà thôi.
- Ta muốn ủy thác cho Thiên Địa các giúp ta tìm mẫu thân của Kinh VÂn.