Sáu người thẹn thùng vô hạn, cuối cùng dưới sự công kích mãnh liệt của Lục Thiếu Du cùng với sự trêu đùa, cảm giác thẹn thùng này với dần dần biết mất. Cuối cùng trong phòng xuân sắc khôn cùng, từng đạo thân thể hoàn mỹ, động lòng người, đều nằm dưới người Lục Thiếu Du. Sáu nữ tử tuyệt mỹ đều là vưu vật trong nhân gian. Nhớ tới đêm hôm qua thỏa thích, ánh mắt Lục Thiếu Du lần nữa có chút nóng bỏng. Lúc này mới chính thức là tỉnh nắm quyền thiên hạ, say gối đầu mỹ nhân a.
Lục Thiếu Du nhìn sáu thân thể mê người của lão bà, đường cong lung linh mê người khiến cho Lục Thiếu Du không nhịn được mà nở nụ cười tà dị. Hắn khẽ vươn tay ra v**t v* thân thể của Vân Hồng Lăng, thân thể mềm mại mang theo hương thơm nhàn nhạt, thấm đẫm ruột gan.
Chẳng biết từ khi nào đôi mắt khép hờ của Vân Hồng Lăng đã mở ra, nhìn chăm chú về phía Lục Thiếu Du, cái miệng anh đào khẽ hé, hương thơm ngát lan tràn, nàng nói:
- Chàng đừng nghịch nữa.
Hắc Hắc.
Lục Thiếu Du cười cười, đôi tay chậm rãi từ trên eo Vân Hồng Lăng trượt xuống, hai tay nắm chặt, x** n*n b* m*ng căng tròn của Vân Hồng Lăng.
- Ưm.
Vân Hồng Lăng duyên dáng kêu lên một tiếng, hai hàng lông mi nhíu lại, trên mặt lập tức đỏ hồng. Đôi mắt xinh đẹp mang theo xuân ý nồng đậm nhìn về phía trước. Cảm nhận đôi tay của Lục Thiếu Du đang không ngừng v**t v* trên b* m*ng của mình, cảm giác nóng bỏng xuyên thấu da thịt truyền vào trong cơ thể nàng.
Âm thanh của Vân Hồng Lăng cũng làm kinh động tới đám người Bạch Linh, Bắc Cung Vô Song, Độc Cô Cảnh Văn... đang mệt mỏi một đêm. Từng đạo ánh mắt xinh đẹp nhìn về phía Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du không để ý tới chúng nữ mà tiếp tục x** n*n đôi ngọc thỏ của Vân Hồng Lăng. Chỉ là lần này lại phân ra một tay quay về phía Lữ Tiểu Linh.