- Hai vị ai di đang định trở về. Ta bớt chút thời gian tới thăm con một chút. Dường như con đang không vui đúng không?
Mộ Dung Lan Lan nhìn thiếu niên trước mắt, nhiều năm như vậy, nàng có thể nhìn thấy cốt nhục của mình đã là kết quả tốt nhất rồi.
- Con nghĩ tới mẫu thân.
Lục Kinh Vân nói.
- Thật sao? Mẫu thân con lúc này nhất định cũng nghĩ tới con.
Mộ Dung Lan Lan thở dài, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên sự bất đắc dĩ. Cố gắng nhịn xuống sự chua xót trong lòng.
- Thế nhưng ngay cả phụ thân cũng không biết mẫu thân của con là ai. Có lẽ cả đời này con cũng không có cơ hội nhìn thấy mẫu thân.
Lục Kinh Vân nói, lại lập tức ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Lan Lan nói:
- La Lan a di, không phải người chính là mẫu thân của con đó chứ?
Toàn thân Mộ Dung Lan Lan run lên, ánh mắt rưng rưng nhìn về phía Lục Kinh Vân.
- Thế nhưng điều đó không có khả năng, sao người lại là mẫu thân của con được. Hy vọng mẫu thân của con sống tốt, chỉ cần mẫu thân còn sống tốt là con không lo lắng.
Lục Kinh Vân lập tức thở dài.
- Ta nghĩ nếu như mẫu thân của con biết được điều này sẽ vô cùng cao hứng.
Mộ Dung Lan Lan nhìn Lục Kinh Vân, nói:
- Kinh Vân ta phải đi về rồi. Con nên tu luyện cho tốt, có phụ thân con, có huyết mạch Kim Hoàng, ngày sau con nhất định sẽ trở thành một cường giả ngạo nghễ đại lục giống như phụ thân con. Mẫu thân cũng tự hào vì con.
- Vâng, con sẽ cố gắng, sẽ không để cho phụ thân mất mặt.
Lục Kinh Vân gật đầu nói.
Mộ Dung Lan Lan lập tức quay đầu rời đi, trong khóe mắt không tự chủ được mà có nước mắt chảy xuống.
Trong không gian bí ẩn, Du Thược nhìn phía trước, thì thào nói:
- Không biết thương thế trên người phụ thân đã tốt hay chưa?
Thời gian từ từ trôi qua, trên đại lục dần dần trở nên yên tĩnh. Cả đại lục, hơn phân nửa Cổ Vực, đại lục Linh Vũ đều nằm trong sự khống chế của Phi Linh môn, trở thành địa bàn của Phi Linh môn. Phi Linh môn bành trướng, cơ hồ tất cả người của sáu đường trong Phi Linh môn vô cùng bận rộn. Thế nhưng trong lòng tất cả mọi người đều cao hứng không thôi. Thời kỳ Phi Linh môn toàn thịnh bọn họ có thể góp một chút sức là việc trọng đại cỡ nào.