Lục Thiếu Du khẽ than, Đế gải triệu hoán, dữ nhiều lành ít, sinh tử khó dò, trong lòng Lục Thiếu Du lúc này không có một chút nắm chắc nào.
- Chung quy vẫn phải đối mặt.
Hai hàng lông mi như lá liễu của Bạch Linh nhíu lại, trong mắt có chút lạnh lùng, uy nghiêm, nàng cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Còn ba năm a. Huống chi cũng không phải hoàn toàn không có cơ hội. Không phải chàng nói sư phụ chàng cùng với Bất Bại Kiếm Đế cũng có thể thoát thân ra hay sao? Có lẽ chúng ta còn có cơ hội cũng không biết chừng.
- Chỉ mong là như vậy.
Lục Thiếu Du nói.
- Thiếp tin chàng nhất định có thể làm được.
Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Linh nhếch lên, đẹp tới mức khiến cho người ta khó thở. Thân ảnh mềm mại, uyển chuyển giống như một đóa hoa tuyết liên màu trắng, nở rộ ở trong thiên địa này khiến cho thạch động này như sáng hẳn lên.
Nhìn thân ảnh tuyệt mỹ này, Lục Thiếu Du nhìn tới thần thần, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười tà dị, sau đó lập tức ôm nữ tử trước mặt vào trong ngực.
- Chàng nghĩ kỹ chưa?
Bạch Linh lên tiếng, nhìn Lục Thiếu Du, trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia không tự chủ được mà đỏ ửng. Hai người đứng ôm nhau, nàng có thể cảm giác được giờ phút này g*** h** ch*n Lục Thiếu Du có một vật cưng cứng đang bắt đầu quấy rối nàng.
Lục Thiếu Du cười hắc hắc, da mặt hắn đã sớm dày như tường thành, cho nên không để ý mà nói:
- Làm nữ nhân của ta đi.
- Sắc đảm của chàng càng lúc càng lớn, đừng nghĩ thiếp không biết. Năm đó đối với thiếp chàng cũng từng có ý xấu. Bất quá năm đó chàng trung thực hơn nhiều.
Gò má Bạch Linh ửng đỏ, càng kiều diễm động lòng người. Nhìn Lục Thiếu Du, gần trong gang tấc, ánh mắt nàng không tự chủ được mà mê ly.
- Ha ha, thật không, vậy thì hiện tại lá gan của ta còn lớn hơn.