Nghe vậy vô số ánh mắt trong Phi Linh môn nhìn vào trên người Đoan Mộc Hồng Chí và Niếp Phong. Theo đủ loại dấu hiệu khi trước mà nói, mọi người đã sớm suy đoán ra nhân tuyển chưởng môn kế tiếp nằm trong tay hai người Niếp Phong và Đoan Mộc Hồng Chí. Chỉ là mọi người thật không ngờ nó lại nhanh như vậy.
Niếp Phong và Đoan Mộc Hồng Chí sững sờ, tuy rằng trong lòng hai người đã có dự cảm, thế nhưng giờ phút này cũng có chút ngoài ý muốn.
- Chưởng môn, chúng ta còn trẻ, sợ rằng chưa đủ nắm giữ Phi Linh môn.
- Sư phụ, chưởng môn Phi Linh môn trừ sư phụ ra sợ rằng còn chưa có ai có thể đảm nhiệm. Con và Đại sư huynh còn chưa đủ.
Niếp Phong hành lễ nói.
Lục Thiếu Du nhìn hai người, mỉm cười nói:
- Ta nói các ngươi làm được là các ngươi làm được.
Dứt lời, Lục Thiếu Du nhìn chúng cường giả Phi Linh môn, nói:
- Chư vị Tôn sứ hộ môn, cung phụng, trưởng lão. Các ngươi cảm thấy hai người Niếp Phong và Đoan Mộc Hồng Chí ai thích hợp làm chưởng môn Phi Linh môn hơn?
- Chuyện này...
Mọi người khó xử, Niếp Phong và Đoan Mộc Hồng Chí mọi người đều biết rõ, thực lực và tâm trí đều là nhân tuyển tốt nhất. Huống chi hai người đều là người thân cận, lúc này bọn họ làm sao có thể mở miệng được.
- Công tử, nếu như công tử muốn nghe ý kiến của các trưởng lão, tôn sứ hộ môn và cung phụng tiểu nhân cảm thấy mọi người cần phải thương nghị cho kỹ. Chuyện này sợ rằng phải mất một đoạn thời gian. Mặt khác còn một việc gấp, có lẽ nên xử lý trước mới tốt.
Lục Tiểu Bạch nhìn vẻ mặt mọi người, do dự một lát rồi tiến lên nói.
- Cũng tốt.
Lục Thiếu Du gật đầu, suy nghĩ trong lòng mọi người hắn cũng biết một chút. Vừa rồi hắn cũng chỉ thăm dò phản ứng của mọi người mà thôi. Ba năm sau Lục Thiếu Du phải tiến vào Thiên Trủng, cho nên có một chút chuyện Lục Thiếu Du không thể không sắp xếp thỏa đáng.