- Ngươi tự do rồi. Ngươi không cần ở bên ta một ngàn năm nữa.
Lục Thiếu Du thu thủ ấn lại, nói với Mẫu Đơn.
- Dùng thực lực của ngươi hiện tại, ta ở bên cạnh ngươi quả thực không có bao nhiêu tác dụng. Bất quá chuyện ta nói thì ta nhất định sẽ làm được. Ta sẽ ở bên cạnh ngươi một ngàn năm rồi mới rời đi.
Huyết Linh Mẫu Đơn nhìn Lục Thiếu Du, trong đôi mắt đỏ như máu b*n r* khí tức hấp dẫn, đây cũng không phải do Huyết Linh Mẫu Đơn cố ý làm vậy, mà trời sinh nàng đã như vậy rồi.
- Ngươi định làm gì?
Lục Thiếu Du nhìn ánh mắt hấp dẫn này, dùng tâm cảnh kiên cố của hắn, tự nhiên hắn hoàn toàn không đặt vào mắt. Thế nhưng trong lòng hắn lúc này cực kỳ kinh ngạc. Nếu như là Linh Đế nhất trọng và Vũ Đế nhất trọng, thậm chí ngay cả Đế cấp nhị trọng bình thường tuyệt đối sẽ bị nàng hấp dẫn.
- Khanh khách, nếu như ta nói ngươi đối với ta rất tốt cho nên ta mới đi theo bên cạnh ngươi thì ngươi có tin không?
Mẫu Đơn cười khanh khách một tiếng, tiếng cười như chuông bạc khiến cho ngay cả linh hồn người ta cũng tê dại.
- Ở lại hay không tùy ngươi.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, thế nhưng trong lòng không khỏi chấn động. Mẫu Đơn này không thua kém Bạch Linh, Bạch Linh lạnh lùng, giống như băng sơn nữ thần. Mẫu Đơn này lại nhiệt tình như lửa, kiều diễm mị hoặc, lại cao quý trang nhã như ma nữ, hai người đều vô cùng hấp dẫn.
- Ài, nhân loại nhà ngươi, không biết một chút khôi hài nào, giống như là đầu gỗ vậy. Ta thật không hiểu đám nữ nhân ở bên cạnh ngươi tại sao lại coi trọng ngươi như vậy.
Mẫu Đơn nhìn thấy Lục Thiếu Du không có phản ứng gì, nàng có cảm giác giống như bị đả kích, lập tức nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Trực giác nói cho ta biết, đi theo bên người quái nhân như ngươi đối với ta an toàn hơn một ít. Dù sao chúng ta còn có thời gian ba năm, phải cùng tiến vào Thiên Trủng kia, đến lúc đó ngươi còn có thể bảo hộ ta.