Trong mắt Lăng Thanh Tuyền và Du Thược thì không tự chủ được mà có chút vui mừng.
- Không phải ngươi nói không mang Thái Cổ U Minh Viêm sao?
Huyết Kiếm Đại Đế nhìn Lục Thiếu Du, sắc mặt cực kỳ khó coi, hắn cũng không biết quan hệ của Lục Thiếu Du và Thái Cổ U Minh Viêm. Còn tưởng rằng Lục Thiếu Du chỉ khống chế Thái Cổ U Minh Viêm mà thôi. Hắn không biết lúc này có thể nói Lục Thiếu Du kỳ thật chính là Thái Cổ U Minh Viêm.
Huyết Kiếm Đại Đế cho rằng, nếu như khí tức của người ngoài ở đây thì hắn nhất định sẽ biết. Trong không gian này có cấm chế đặc biệt, cho dù là có người trốn trong thần khí hắn cũng có thể dò xét ra. Cho nên ngay từ đầu hắn không chút hoài nghi bên trong thần khí của Lục Thiếu Du cất dấu đám người Dương Đỉnh Thiên. Tất cả đều khó có thể tránh khỏi sự dò xét của hắn. Bởi vì trong không gian này nằm trong sự khống chế của hắn. Mà cảnh này đương nhiên khiến cho hắn kinh ngạc.
- Ta nói ngươi lại tin sao? Xem ra ngươi không chỉ già mà còn ngốc. Ngày hôm nay ngươi nhất định sẽ chết.
Linh hồn phân thân Thái Cổ U Minh Viêm của Lục Thiếu Du quát lớn, sát ý bắt đầu lan tràn ra trong không gian.
- Hừ, bất kể như thế nào. Ngươi khó tránh khỏi cái chết.
Ánh mắt Huyết Kiếm Đại Đế trầm xuống, thủ ấn biến hóa, mùi máu tươi quanh thân phô thiên cái địa tuôn ra. Trường bào đỏ tươi tung bay, trong không gian này lập tức vang lên tiếng quỷ khóc thần sầu.
Sưu Sưu.
Cùng lúc, sau lưng Huyết Kiếm Đại Đế, trong cái đầm hình kiếm kia bắt đầu có khí tức ngập trời tràn ra. Khói đen chung quanh lượn lờ, huyết thủy trong cái đầm cuồn cuộn, tựa như nước đang sôi. Âm thanh quỷ khóc thần sầu vang vọng không ngừng trên không trung.
Sưu Sưu.
Huyết thủy trong cái đầm kia hóa thành bọt nước phóng lên trời, tạo thành vòng xoáy xoay tròn quanh thân Huyết Kiếm Đại Đế, đều bị Huyết Kiếm Đại Đế thôn phệ vào trong thân thể.