Hai mắt Huyết Kiếm Đại Đế lúc này tràn ngập quang mang đỏ tươi, mùi máu tươi lan tràn khiến cho lòng người rung động.
- Huyết Kiếm, có bản lĩnh thì động thủ với ta. Thả mẫu tử các nàng ra.
Ánh mắt Lục Thiếu Du đảo qua không trung, ánh mắt nhìn vào huyết trì sau lưng Huyết Kiếm.
Huyết Trì đỏ tươi này hình kiếm giống như một thanh kiếm lớn ở trong không gian này. Bên trong tràn ngập khí tức ngập trời, khói đen trong không gian chung quanh lượn lờ, khiến cho tim mọi người đập nhanh hơn, đồng thời ánh mắt của Lục Thiếu Du cũng run rẩy.
- Muốn người sao? Không dễ như vậy đâu.
Huyết Kiếm Đại Đế âm trầm nhìn Lục Thiếu Du, ánh mắt tràn ngập sát ý, giờ phút này hắn khẽ mỉm cười. Trong mắt hắn, lúc này Lục Thiếu Du hẳn phải chết không cần nghi ngờ.
- Huyết Kiếm, ta cảnh cáo ngươi. Nếu như mẫu tử các nàng thiếu một cọng tóc, thì tất cả đệ tử Thiên Kiếm môn, cho dù là chôn sâu ba thước ta cũng phải nghiền nát bọn chúng thành tro bụi.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói, nhìn thấy mẫu tử Du Thược bị cấm chế, ánh mắt hắn đã tràn ngập hàn ý.
- Hừ.
Nhìn Lục Thiếu Du, Huyết Kiếm Đại Đế khẽ mỉm cười nói:
- Sợ rằng ngươi không có tư cách này, muốn cứu hai tiện tỳ này sao? Rất đơn giản, thứ nhất là mạnh mẽ đoạt. Nhưng mà đừng nói ngươi đoạt được hay không, huống chi chỉ cần ngươi khẽ động ta lập tức có thể khiến cho hai tiện tỳ này tan thành mây khói.
Hàn ý trong mắt Lục Thiếu Du dần dần nồng đậm, hàn ý trong mắt b*n r*.
Nhìn qua Lục Thiếu Du, lúc này Huyết Kiếm cũng không để ý tới ánh mắt tràm ngập hàn ý, dường như nhìn thấy Lục Thiếu Du như vậy trong lòng hắn càng thỏa mãn, hắn thản nhiên nói:
- Thứ hai, ngươi có thể trao đổi với ta.
Huyết Kiếm Đại Đế dứt lời đột nhiên phất tay một cái, mùi máu tươi bắt đầu lan tràn, nắm lấy Lăng Thanh Tuyền và Du Thược vào trong tay.