Tại một chỗ trong không gian, dưới bóng đêm lờ mờ, một ngọn núi khổng lồ cao vút trong mây xuất hiện. Cây cối chung quanh không có, vách núi dựng đứng, cực kỳ đồ sộ.
Mà ngọn núi khổng lồ này cô độc đứng đó càng khiến cho người ta có cảm giác không tầm thường.
Trên ngọn núi khổng lồ cắm vô số lợi kiếm. Từ chân núi tới đỉnh núi, trong khe nứt của núi đá có đủ loại trường kiếm rậm rạp, chằng chịt cắm xuống.
Kiếm quang b*n r* bốn phía, kiếm khí lạnh lẽo mà sắc bén tràn ngập chung quanh thế nên cây cối không thể sinh trưởng. Nơi này cũng chỉ có một ngọn núi này đột nhiên mọc lên, kiếm quang lan tràn, dưới bóng đêm lờ mờ khiến cho người ta có cảm giác lập lòe.
Trước ngọn núi lúc này có mấy đạo thân ảnh đang đứng, đứng đầu là một người lưng đeo trường kiếm, đúng là chưởng môn Cổ Kiếm Phong của Thiên Kiếm môn. Chung quanh còn có mấy trưởng lão của Thiên Kiếm môn khác.
Sắc mặt mấy người uể oải, thậm chí là ủ rũ. Cơ nghiệp trên vạn năm của Thiên Kiếm môn bị hủy, thậm chí cho tới bây giờ, trên cả đại lục đã không còn nơi nào cho bọn họ sống yên ổn.
Bọn họ vốn đường đường là trưởng lão và chưởng môn Thiên Kiếm môn, là nhân vật mà chỉ cần khẽ dậm chân một cái là có thể khiến cho đại lục rung động. Thế nhưng hiện tại chi có thể nghẹn khuất trốn trong không gian này, cừu hận không cần phải nói.
Sưu.
Trên ngọn núi có một đạo kiếm quang lóe lên, một vết nứt không gian xuất hiện. Một đạo thân ảnh xinh đẹp lập tức lách mình đi tới trước người Cổ Kiếm Phong. Trên người mặc bộ váy dài màu tím, ở trên ống tay áo rộng thùng tình còn có tơ tằm thêu thành hình hoa sen. Nhìn qua có chút thanh nhã, dáng người cao gầy mang theo vẻ lạnh lùng. Người này chính là Nguyên Nhược Lan.
- Nhược Lan, Huyết Kiếm lão tô có gì phân phó?