- Lục Thiếu Du ta sẽ không để cho ngươi yên.
Bắt được hai người, ánh mắt Huyết Kiếm Đại Đế âm trầm, trong mắt hiện lên huyết sắc nhàn nhạt. Đột nhiên hắn nhìn lên trên không trung, ánh mắt trầm xuống, lạnh nhạt nói:
- Dương Đỉnh Thiên, tên mập mạp chết bầm, âm hồn bất tán nhà ngươi, coi như ngươi dò xét thấy ta ở chỗ này thì sao? Cho dù tự mình ngươi chạy tới đây thì cũng không giữ ta lại được.
- Huyết Kiếm, ngươi không chết ta không an lòng a, cho nên ngươi phải chết.
Trên không trung, một đạo âm thanh vang vọng, không gian từ từ chấn động. Một đạo thân ảnh mặc trường bào lập tức xẹt qua khộng gian xuất hiện. Một cơn gió nhè nhẹ thổi qua không gian khiến cho người ta có cảm giác thỏa mái, năng lượng thiên địa vô hình biến hóa.
Trong mắt người vừa mới xuất hiện này hiện lên sự vui vẻ, thân thể mập mạp, cái bụng phình tựa như phật di lặc. Bụng phình tới nỗi sắp phá tan y phục, cái đầu bóng loáng, đây chính là Dương Đỉnh Thiên của Vân Dương Tông.
- Dương Đỉnh Thiên, cho dù ta chỉ còn lại bản thể ngươi làm sao có thể làm khó dễ được ta? Ngươi không giữ lại được ta.
Huyết Kiếm Đại Đế nhìn thấy Dương Đỉnh Thiên xuất hiện, ánh mắt tràn ngập huyết sắc, âm trầm tới tận cùng.
Ánh mắt Dương Đỉnh Thiên nhìn vào Lăng Thanh Tuyền cùng với Du Thược bị cấm chế trong tay Huyết Kiếm Đại Đế một lát rồi lại nhìn Huyết Kiếm Đại Đế, nói:
- Huyết Kiếm, dùng tu vi và thanh danh của ngươi, không ngờ lại làm ra chuyện như thế này, ngươi không thấy xấu hổ sao?
- Dương Đỉnh Thiên, đừng có nói với ta những lời này. Ngươi cùng với tạp chủng Lục Thiếu Du kia huyết tẩy Thiên Kiếm môn ta, chó gà không tha. Cơ nghiệp vài vạn năm của Thiên Kiếm môn bị phá hủy trong chốc lát. Hiện tại các ngươi nhất định phải nhận sự trả thù của Thiên Kiếm môn ta.