- Vậy thì chờ tới sau này rồi nói, dù sao đây cũng là ân oán từ trước kia. Nếu như thực sự vị đệ đệ kia của con không nhớ rõ thì cũng là ông trời ban cho hắn một cơ hội trọng sinh. Chỉ cần hắn không làm chuyện trước kia là được rồi. Nếu như còn nhớ rõ chuyện lúc trước thì con cũng chỉ có thể để cho hắn làm một người bình thường. Ít nhất con có thể bảo đảm hắn sẽ sống một cuộc sống yên bình hết quãng đời còn lại.
Lục Thiếu Du nhìn Lục Trung nói.
- Ta thay Thiếu Hổ cảm ơn con.
Lục Trung nhìn Lục Thiếu Du nói, trong mắt hiện lên sự vui mừng. Trong lòng cũng âm thầm thở dài một hơi.
- Phụ thân, chuyện năm đó đã qua rồi.
Lục Thiếu Du nói.
- Mặt khác cô cô Lục Nam của con trở về, nghe nói tình huống của cô cô con những năm gần đây không quá tốt. Cũng bởi vì thuộc tính của con đại thành, tu vi của nàng hiện tại đã tới Vũ Tôn nhất trọng. Lần này trở về không dám tìm con, thế nhưng đã khẩn cầu mẫu thân con tha thứ. Mẫu thân con tâm địa lương thiện cho nên đã tha thứ cho nàng.
Lục Trung nói.
Lúc này Lục Thiếu Du mới nhớ tới dường như hắn còn có một cô cô gọi là Lục Nam. Hắn khẽ thở dài, nói:
- Việc này phụ thân cứ xử lý là được. Dùng tu vi của mẫu thân hiện tại con thấy cũng không có mấy người có thể bắt nạt mẫu thân. Có phụ thân và đại bá trong Lục gia, có lẽ cũng không tạo thành chấn động quá lớn với Lục gia.
- Ta biết.
Lục Trung gật đầu nói:
- Gần đây có tin tức gì của Huyết Kiếm Đại Đế kia không? Người này chưa diệt, sợ rằng con sẽ gặp không ít phiền phức.
- Đang tìm tin tức, chờ ngày hắn lộ diện có lẽ con có thể giải quyết phiền phức.
Trong lòng Lục Thiếu Du trầm xuống, Huyết Kiếm Đại Đế này không chết quả thực đối với hắn là một mối uy h**p cực lớn. Hắn cũng không sợ, chỉ sợ đến lúc đó người này sẽ ra tay với người bên cạnh hắn, vậy thì phiền lớn.