- Còn Thiếu Du, không được khi dễ đám người Vô Song, bằng không nếu như ta biết rõ, ta sẽ không buông tha cho ngươi.
Ánh mắt Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh lần nữa nhìn về phía Lục Thiếu Du.
- Oánh tỷ, ta biết rồi, ta sẽ quý trọng mỗi một người bên cạnh mình.
Lục Thiếu Du gật đầu nói, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh đi, lúc này trong lòng Lục Thiếu Du cũng có chút chua xót.
- Ngươi nhất định phải bảo trọng, ta sẽ thường xuyên tới thăm ngươi.
Thân ảnh xinh đẹp của Bạch Linh đi tới bên người Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh. Thời gian nàng biết Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh so với chúng nữ dài hơn, bởi vì tên của hai người không khác là mấy, lại đều thích y phục màu trắng, cho nên trước kia thường hay trò chuyện. Đối với Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh, Bạch Linh vẫn luôn gọi như vậy, dù sao trên phương diện tuổi tác nàng cũng không có cách nào giống như Lục Thiếu Du gọi Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh là Oánh tỷ.
- Ta sẽ làm như vậy, ngươi cũng phải bảo trọng.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nhìn Bạch Linh, lại nắm hai tay Bạch Linh, mỉm cười nói:
- Nghe nói ngươi đột phá Cửu giai thành Đế, đã không khác gì nhân loại, có một chút chuyện cũng nên cân nhắc một chút. Ta tin rằng đám người Vô Song, Hồng Lăng, Tiểu Linh, Cảnh Văn cũng sẽ không để ý.
- Ngươi nên đi sớm đi.
Bạch Linh trừng mắt nhìn Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nói, khuôn mặt đỏ ửng.
- Được rồi, mọi người đừng có không vui như vậy, không phải ta đi mà không trở lại.
Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh nhìn Bạch Linh mỉm cười, lại quay đầu nhìn vẻ mặt trầm mặt của mọi người, ánh mắt khẽ đảo, nhìn qua Lục Thiếu Du nói:
- Thiếu Du, mau chóng xử lý tốt chuyện của Phi Linh môn, sư phụ Thánh Thủ Linh Đế tiền bối của ngươi có lẽ cũng có chuyện muốn tìm ngươi.
- Vâng.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, thế nhưng trong lòng lại nghi hoặc, sư phụ Thánh Thủ Linh Đế vừa rồi cũng đã thông báo cho hắn, bảo hắn một lát nữa đi tới hậu sơn.