Thân thể khổng lồ của Tiểu Long cũng được thu hồi, thân ảnh xuất hiện bên người Lục Thiếu Du.
Giờ phút này không trung bắt đầu yên tĩnh trở lại, gió nổi mây phun, mây đen tán đi, không gian khôi phục ánh sáng.
Trong nội thành Thiên Kiếm thành, sơn mạch bao la khi trước lúc này trở thành một sơn mạch trọc, ngọn núi bị phá hủy, phàm là nơi Thái Cổ U Minh Viêm đi qua, vạn vật bị phá hủy, chỉ còn lại mặt đất bị tàn phát.
Kiến trúc mênh mông, bao la trong Thiên Kiếm môn lúc này đã hóa thành tro tàn, chó gà không tha. Trăm vạn đệ tử vẫn lạc, chỉ còn lại ngoại thành Thiên Kiếm thành. Đối với ngàn vạn cùng với hơn trăm triệu bình dân bá tính ngoài ngoại thành Thiêm Kiếm thành, Lục Thiếu Du cũng không ra tay, cho nên cũng không bị bao nhiêu ảnh hưởng.
Trong ngoại thành Thiên Kiếm Thành vô cùng yên tĩnh, bên trong sự yên tĩnh này có vô số người nhìn chăm chú về không trung xa xa. Cũng có vô số người trốn trong phòng run rẩy không ngừng. Cỗ khí tức hủy diệt cùng với tiếng sấm minh vang vọng không ngừng giống như tận thế, bọn họ chỉ có thể trốn tránh, cầu nguyện có thể sống sót.
- Thiên Địa minh bị diệt, triệt để bị diệt.
Nhìn lên trên không trung, cường giả Đế Đạo minh lúc này mới phục hồi tinh thần lại, sau khi hít sâu một hơi, cố gắng nén sự rung động trong lòng. Lúc này bọn họ mới ý thức được giờ phút này Thiên Địa minh đã hoàn toàn bị diệt. Về sau không còn sự tồn tại của Thiên Địa minh. Mấy ngàn cường giả của Thiên Địa minh bị đánh chết, tất cả các sơn môn lớn trong Thiên Địa minh chỉ còn trên danh nghĩa. Đế Đạo minh muốn phá hủy mây sơn môn này là chuyện quá dễ dàng, không tốn một chút sức lực nào.
Mà cường giả Đế Đạo minh cũng ý thức được một chuyện, lần tru diệt cả Thiên Địa minh này bọn họ không ra tay, hoàn toàn chỉ là xem trò vui. Nghiêm túc mà nói, Lục Thiếu Du dùng sức một mình đánh chết chín Đế giả của Thiên Địa minh. Dường như mười Đế giả tiến vào trong thần khí cũng bị Thái Cổ U Minh Viêm trên người Lục Thiếu Du nuốt vào, có lẽ mười người này cũng lành ít dữ nhiều.