Trên linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du có một cỗ khí tức cổ xưa giống như trường tồn với thời gian lan tràn ra. Khí tức này cổ xưa không nói nên lời, mang theo một cỗ cảm giác tà mị, thân thể cũng giống như tới từ cửu u địa ngục. Dưới cỗ khí tức nóng bỏng này lại có khí tức âm hàn, khiến cho mọi người nhìn vào không khỏi run rẩy.
- Tại sao lại có thể như vậy? Không phải linh hồn phân thân này đã chết rồi sao? Tại sao lại còn sống?
- Sao có thể? Rõ ràng không có bất kỳ một chút khí tức nào nữa, tại sao còn chưa bị diệt?
Nhìn qua linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du, các Đế giả vốn mừng rỡ vì diệt được linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du lúc này nhìn thấy linh hồn phân thân của Lục Thiếu Du lại xuất hiện một lần nữa trước mặt bọn họ, khí tức rõ ràng càng thêm kinh khủng, chuyện này đối với bọn họ mà nói, dội một gáo nước lạnh trong nội tâm đang mừng rỡ của bọn họ, đả kích này cũng không nhỏ.
- Muốn giết ta sao? Hiện tại nhìn xem các ngươi có thực lực này hay không.
Linh hồn phân thân Lục Thiếu Du bước ra một bước, không gian run lên, đột nhiên nhảy về phía trước. Cùng lúc, hỏa diễm màu xanh da trời trên người bành trướng, khi chân đạp xuống hư không, đạo thân thể này của Lục Thiếu Du hóa thành một cự nhân bằng hỏa diễm màu xanh da trời lớn chừng một ngàn thước.
Cự nhân bằng hỏa diễm đứng sừng sững trong không gian này, tựa như một ngọn núi đứng vững ở đó. Chung quanh là hỏa diễm nóng bỏng màu xanh da trời cuồn cuộn khiến cho nhiệt độ trong không gian kéo lên, không gian bị đốt cháy thành hư vô.
- Xảy ra chuyện gì? Bí pháp sao?
- Trời ạ, nhiệt độ quá kh*ng b*.
Mắt nhìn cự nhân bằng hỏa diễm màu xanh da trời này, ánh mắt vô số Đế giả tràn ngập sự sợ hãi. bọn họ đều cảm giác được linh hồn của mình đang đau đớn, làn ra bỏng rát.