- Tiểu tạp chủng, hôm nay ngươi không chết, Tàn Kiếm ta thề không sống. Chờ ngươi chết ta chắc chắn sẽ huyết tẩy Phi Linh môn ngươi, chó gà không tha.
Trong mắt Tàn Kiếm Đại Đế b*n r* hung quang, âm thanh âm trầm quanh quẩn, khiến cho trong lòng mọi người chung quanh không khỏi phát lạnh.
Lục Thiếu Du nở nụ cười nhàn nhạt, bên trong nụ cười này lại ẩn chứa hàn ý ngập trời, hắn nói:
- Ngươi chết Thiên Kiếm môn ngươi cũng vậy, chó gà không tha. Phải huyết tẩy Thiên Kiếm môn mới có thể an ủi vong linh của Đông lão.
- Tiểu tạp chủng, ngươi đủ tư cách sao? Cho dù ngươi thuộc tính đại thành, trở thành Hoàng tộc, lại thành Đế giả, thế nhưng cũng chỉ là Vũ Đế nhất trọng mà thôi. Lão phu là Vũ Đế tam trọng, không phải là tồn tại mà ngươi có thể vượt qua.
Tàn Kiếm Đại Đế phẫn nộ cười ánh mắt âm trầm, miệng nở nụ cười trào phúng.
Nghe vậy Lục Thiếu Du không nói gì, chỉ là ánh mắt ngày càng lạnh lẽo. Đột nhiên hắn ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói:
- Đông lão, ngươi nhìn xem, tiểu tử bắt đầu báo thù cho người.
Tiếng gầm vang vọng, cuồn cuộn quanh quẩn trên không trung. Vô số ánh mắt chấn động, lúc này bọn họ mới hiểu được, huyết tẩy Thiên Kiếm môn là vì Lục Thiếu Du muốn báo thù cho Thôi Hồn Độc Tôn Đông Vô Mệnh.
- Tiểu tạp chủng, đi tới Thiên Kiếm môn ta là sai lầm lớn nhất cả đời này của ngươi.
Cơ mặt Tàn Kiếm Đại Đế run rẩy, nhìn về phía Lục Thiếu Du cười lớn. Bàn chân lập tức đạp mạnh hư không, trường kiếm được rút ra khỏi vỏ. Dường như cũng không định lưu tình, chân khí nóng bỏng từ trong cơ thể phô thiên cái địa tuôn ra. Dẫn động năng lượng thuộc tính hỏa trong thiên địa, cả không gian lập tức trở lên nóng nực vô cùng.
Dưới nhiệt độ nóng bỏng như vậy, tất cả mọi người chung quanh không khỏi lần nữa lùi về phía sau. Mà ngay cả Đế giả cũng không phải là ngoại lệ, cả không gian trong nháy mắt đã giống như một lò lửa, không gian bị thiêu đốt vang lên tiếng ken két rung động. Vũ Đế tam trọng, thanh thế kh*ng b* như vậy nếu như tu vi không đủ, căn bản không thể đặt chân vào trong không gian đó nửa bước.