- Chàng đang an ủi thiếp sao? Kỳ thật trong lòng chàng cũng đang lo lắng cho Tiểu Long đúng không?
Long Bích Hàm ngẩng đầu nhìn Huyền Hạo nói.
- Để cho nó tôi luyện nhiều một chút cũng tốt. Yên tâm đi, chờ nó làm xong việc này nó sẽ trở lại thăm chúng ta. Cho nên không cần phải quá lo lắng, chúng ta không cần tới đó. Đi cũng không thể hỗ trợ được gì, sẽ có người nhìn vào.
Huyền Hạo mỉm cười nói:
- Bất quá hiện tại ta cũng muốn biết rốt cuộc Thiếu Du và Tiểu Long có thể làm ra động tĩnh gì. Vạn Thú Tông bị diệt, quả thực ta muốn tận mắt đi nhìn xem thực lực hai đứa nó tới mức nào rồi.
Dưới màn đêm, từng ngôi sao le lói, trăng sáng nhô lên cao, ánh trăng như máu.
Trên không trung yên tĩnh, trong đám ngôi sao có một ngôi sao cực kỳ sáng ngời, dường như có thể tranh nhau tỏa sáng với vầng trăng cực lớn kia vậy.
Trên một ngọn núi, Đám người Thánh Thủ Linh Đế, Hàn Băng Đại Đế, Kim Lang Đại Đế, Bạch Long Đại Đế, Thánh Linh lão tổ, Hắc Vũ lẳng lặng nhìn lên vòm trời.
- Trăng đỏ như máu, Phá Quân lệch vị trí, đại hung a. Ngày mai sợ rằng sẽ máu chảy thành sông. Ta nhớ rõ lúc trước trận chiến ở Thiên Môn cốc cũng khiến cho Phá Quân lệch vị trí, cũng máu chảy thành sông, thi thể ngập tràn. Lần này sợ rằng sẽ càng thêm nghiêm trọng.
Sát Phá Quân chắp tay đứng, ở trong Thiên Địa tháp đạt được chỗ tốt cực lớn, dùng thiên phú của bản thân hắn, cũng đã là Vũ Tôn cửu trọng. Thiên phú bực này nếu như không phải bị những yêu nghiệt trẻ tuổi có thiên phú kh*ng b* kia che mất, sợ rằng sẽ khiến cho đại lục khiếp sợ.
- Xem ra ngày mai sẽ không đơn giản, không biết ngày mai sẽ máu chảy thành sông như thế nào.
Hàn Băng Đại Đế ngẩng đầu nhìn lên trời, mái tóc trắng khẽ tung bay, trong lúc vô hình có một cỗ khí tức lạnh lẽo lan tràn.