- Trước mặt Đế giả cũng muốn cưỡng ép, muốn chết sao?
Độc Cô Cảnh Văn quát nhẹ một tiếng, dứt lời, toàn thân Doãn Ngạc lập tức như bị giam cầm, căn bản không có cách nào nhúc nhích.
- Cảnh Văn tỷ, để cho muội tới, loại người này có lẽ nên tra tấn, để cho Lam Linh tỷ hả giận.
Sưu Sưu...
Tiếng kêu vang lên, cùng lúc, trong không gian có một đạo điện mang màu xanh tuôn ra, hung hăng cuốn lấy cánh tay Doãn Ngạc đang nắm cổ Lam Linh, điện mang màu xanh lóe lên, bàn tay Doãn Ngạc lập tức bị chặt đứt.
Phanh.
Cùng một lúc, một đạo điện mang màu xanh hóa thành một dây mây màu đen lập tức đập vào ngực Doãn Ngạc, đánh bay hắn lên thạch bích.
Phụt.
Miệng Doãn Ngạc phun ra một ngụm máu tươi, máu tươi từ trên cánh tay bị chặt đứt không ngừng chảy xuống, tiếng kêu thê thảm vang vọng.
- Muốn chết, bằng vào thực lực của ngươi cũng dám ở trước mặt Đế giả uy h**p con tin.
Lục Tâm Đồng xuất hiện sau lưng Doãn Ngạc, mắt nhìn bộ dáng thê thảm của Lam Linh, trong mắt hiện lên sự lạnh lẽo.
- Tâm Đồng, tha cho sư phụ ta một mạng, Thiếu Du, cầu chàng, buông tha cho sư phụ thiếp.
Lam Linh thấy thế lập tức cầu khẩn Lục Thiếu Du.
Sưu Sưu.
Nghe vậy Lục Tâm Đồng lập tức cấm chế Doãn Ngạc, hung hăng đạp hai cái, đá hắn sang một bên.
Ken Két.
Đồng thời, Vân Hồng Lăng cùng với Bắc Cung Vô Song đã chém đứt khóa sắt trên bàn tay Lam Linh, Bắc Cung Vô Song đánh mấy đạo thủ ấn xuống, dễ dàng cởi bỏ cấm chế trên người Lam Linh. Nhưng mà tuy rằng cấm chế được cởi bỏ, thế nhưng lúc này Lam Linh cũng chẳng khác gì phế nhân, toàn thân vô lực, rất là mềm yếu.
- Các ngươi cẩn thận, đây là Dung Cốt Hóa Hồn Trì, nước có thể khiến cho xương cốt trong cơ thể mềm đi, cuối cùng chậm rãi hóa thành huyết thủy, linh hồn cũng bị ăn mòn. Lam Linh sư tỷ đã bị ngâm trong huyết thủy tám năm. Hiện tại đã gần không thể chống đỡ được, toàn thân mềm yếu, chỉ cần các ngươi dùng một chút sức lực sẽ khiến cho thân thể tỷ ấy đứt gãy.