- Ai nói?
Ánh mắt Thánh Thủ Linh Đế khẽ đảo, nhìn Thánh Linh lão tổ nói:
- Sao lại không tính tới nàng?
- Già rồi mà không biết xấu hổ, năm đó làm cái gì ngươi tự mình biết.
Thánh Linh lão tổ trừng mắt nhìn Thánh Thủ Linh Đế, ánh mắt giống như ngôi sao lúc này lại có chút ngượng ngùng mà vui vẻ, giống như thiếu nữ e thẹn vậy.
- Quan trọng là bản tính của nó.
Nam thúc nói.
Mọi người không nói gì, ánh mắt có chút rung động.
- Bái kiến chưởng môn.
Mắt nhìn đạo thân ảnh mặc áo bào xanh kia, hơn ngàn người trên quảng trường hành lễ. Âm thanh mang theo chân khí, linh lực quanh quẩn trên không trung Phi Linh môn. Từng đạo khí tức hùng hồn lập tức lan tràn ra, cả không gian run rẩy.
Lục Thiếu Du nhìn quảng trường, chắp tay mà đứng, trong mắt bắt đầu có hàn ý lan tràn.
- Thiếu Du.
Thân ảnh Vân Khiếu Thiên, Lữ Chính Cường lập tức xuất hiện, bọn họ đợi lâu như vậy rốt cuộc Lục Thiếu Du cũng đi ra.
- Hai vị nhạc phụ, thứ cho tiểu tế hai ngày nay không tới gặp hai vị nhạc phụ.
Lục Thiếu Du hành lễ nói.
- Ngươi không cần khách sáo, người đã chết, nên bớt đau buồn.
Lữ Chính Cường nói, hai người đều hiểu rõ, nhưng mà hai người lại không nghĩ tới, phân lượng của Đông Vô Mệnh trong lòng Lục Thiếu Du lại nặng như vậy.
- Con biết rõ.
Lục Thiếu Du gật đầu, nói với hai người Lữ Chính Cường và Vân Khiếu Thiên:
- Hai vị nhạc phụ tới PHi Linh môn không biết là có việc gì?
- Nghe nói ngươi muốn đi diệt Thiên Kiếm môn và Vạn Thú Tông, ta có chút lo lắng, Thiên Kiếm môn cùng với Vạn Thú Tông không phải dễ đối phó. Đặc biệt là Thiên Kiếm môn, đây cũng là nguyên nhân lúc trước mà Thiên Địa minh dốc sức liều mạng cũng phải lôi kéo Thiên Kiếm môn.
Vân Khiếu Thiên nói.
- Con biết rõ. Thế nhưng mà huyết cừu không thể không báo.