- Thiếu Du khống chế thuộc tính kim, được thiên địa chiếu cố, nó vừa mới giận dữ, k*ch th*ch thuộc tính kim trong thiên địa biến hóa. Chuyện này cũng chứng minh phân lượng của Đông Vô Mệnh trong lòng nó. Ta thấy, ngay cả Lục Trung cũng không có nặng như Đông Vô Mệnh trong lòng nó.
Ánh mắt Nam thúc cũng rung động, khẽ lắc đầu.
- Đông Vô Mệnh này ta chỉ gặp qua một lần, thực lực người này bình thường, thế nhưng lại có thể dạy dỗ ra đệ tử thiên phú mạnh mẽ như Tâm Đồng, còn có trọng lượng như vậy trong lòng Thiếu Du, người này không phải bình thường.
Hàn Băng Đại Đế nói.
- Đông Vô Mệnh vẫn lạc quả thực đáng tiếc, không có hắn và Bạch Oánh, Phi Linh môn cũng không có như ngày hôm nay nhanh như vậy.
Nam thúc nhìn ra bên ngoài đại điện, vẻ mặt có chút rung động.
- Đông Vô Mệnh chết, Thiên Kiếm môn sẽ phải trả một cái giá lớn.
Thánh Thủ Linh Đế nói.
- Chúng ta cũng đi thôi, hai vị Kim Lang và Bạch Lang đã tới, dường như vị kia của Thánh Linh cốc cũng tới.
Nam thúc như cười như không nhìn Thánh Thủ Linh Đế nói.
- Ha ha, chúng ta đi thôi.
Thánh Thủ Linh Đế coi như không hiểu ý tứ của Nam thúc, cười ha hả, cánh tay khẽ phất, lập tức biến mất tại chỗ...
Màn đêm bao phủ, ánh trăng lờ mờ, từng dãy núi liên miên không ngớt, tiết trời đầu mùa đông nhìn qua vô cùng tiêu điều.
Trong dãy núi, có không ít kiến trúc liên miên, diện tích bao la vô cùng. Một quảng trường nguy nga xuất hiện ở phía xa xa, bên trên dường như có một vật chỉ thẳng trời xanh.
- Ngươi có nghe gì hay không? Nghe nói Lục Thiếu Du kia đã đi ra, ngay sau đó sẽ huyết tẩy Thiên Kiếm môn chúng ta.
- Lục Thiếu Du đi ra rồi sao? Tên sát thần kia muốn tới Thiên Kiếm môn chúng ta, phải làm sao bây giờ?