- Đông Vô Mệnh, ngươi đi ra ngoài cho ta, ngươi có nghe hay không? Lão gia hỏa, nếu như ngươi không ra, ngươi có tin ta đốt cái ổ này của ngươi hay không? Ngươi mau đi ra cho ta.... Ta trở về rồi, tiểu tử trở về rồi. Lão gia hỏa, ngươi mau chui ra đây cho ta...
Lục Thiếu Du lớn tiếng hét với cái bia mộ kia, ánh mắt ngày càng bi thống.
- Ca ca, sư phụ không còn hài cốt, trong mộ này cũng nhưng mà một ít y phục bình thường của sư phụ và những vật người thích. Đây nhưng mà ngôi mộ chôn di vật và y phục của người. Sư phụ chết thật thê thảm.
Lục Tâm Đồng đi tới bên người Lục Thiếu Du, mắt nhìn bia mộ, nước mắt không nhịn được tuôn ra.
- Lão độc vật, ngươi chết thật thê thảm, thù của ngươi ta và lão đại nhất định sẽ báo cho ngươi.
Ánh mắt Tiểu Long lúc này cũng ướt át, tình cảm của hắn và Đông Vô Mệnh cũng vô cùng tốt.
- Đáng hận.
Nghe vậy thân ảnh Lục Thiếu Du run lên, ánh mắt đỏ hồng, đột nhiên xoay người quỳ một chân xuống mặt đất, tay nện một quyền xuống phái dưới.
Phanh.
Âm thanh trầm thấp, bạo liệt vang vọng, mặt đất run rẩy, vài ngọn núi khổng lồ phía xa xa run rẩy, lay động, từng khe nứt lan tràn. Tiếp đó lập tức sụp đỏ.
Phanh Phanh.
Vài ngọn núi khổng lồ trong nháy mắt sụp đỏ, mặt đất rung chuyển, đá lớn bắn tứ tung. Một màn rung động này không tận mắt nhìn thấy thì khó có thể tin được, đồng thời khó có thể rung động, tim đập nhanh được.
Mà cảnh tượng như vậy, chúng cường giả đứng trước mộ cùng với mấy vạn đệ tử Phi Linh môn phía xa cũng không có lên tiếng, tất cả đều lẳng lặng đứng nguyên một chỗ.
Lục Thiếu Du quỳ một chân lên mặt đất, khẽ ngẩng đầu nhìn tấm bia mộ trước mắt, ánh mắt đỏ hồng, nói:
- Đông lão vẫn lạc trong tay kẻ nào?
- Chưởng môn, đã điều tra ra, là Phi Kiếm Tôn giả của Thiên Kiếm môn, tu vi Chuẩn Đế. Đông lão vẫn lạc trong tay người này.