Phanh.
Âm thanh trầm thấp, trầm đục truyền ra, chưởng ấn đánh vào sau lưng thân thể mềm mại của Dương Diệu.
Phụt.
Miệng Dương Diệu lập tức phun ra máu tươi, thân thể mềm mại rơi xuống phía dưới, lảo đảo đáp xuống mặt đất. Liên tiếp lùi về phía sau mấy bước, trên mặt đất lập tức xuất hiện khe nứt.
- Dương trưởng lão.
Hơn ba mươi đệ tử trẻ tuổi của Vân Dương Tông lập tức lo lắng vây qunah nàng. Trong những đệ tử này cũng chỉ có một Vũ Suất, hai Vũ Tướng, mặt khác đều là Vũ Sư.
- Các ngươi cẩn thận.
Dương Diệu ngừng lui lại, những năm này theo việc thực lực tăng lên, nàng cũng từ chức hộ pháp của Vân Dương Tông mà lên tới trưởng lão.
- Khặc khặc, Dương Diệu, hôm nay ngươi có chắp cánh cũng khó chạy thoát.
Trên không trung, hai người một già một trẻ âm trầm cười to, trong mắt hiện lên sát ý không thèm che giấu. Những năm này, người hai minh động thủ với nhau, người chết cũng không ít. Có huyết hải thâm cừu, kết thù kết oán đã sâu, cho nên không cần phải che dấu cái gì.
- Hừ, lấy nhiều bắt nạt ít, cũng chỉ có đám vô liêm sỉ Thiên Địa minh các ngươi làm được mà thôi.
Dương Diệu phong bế vết máu trên vai, ống tay áo khẽ lau sạch vết máu nơi khóe miệng, sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt ngưng trọng, nàng biết rõ ngày hôm nay nàng gặp phiền phúc lớn. Phiến hải vực này vắng vẻ, cũng không có cường giả nào khác của Thiên Địa minh ở đây.
- Dương Diệu, ngươi vẫn chưa rõ sao? Thực lực mới là quan trọng nhất, thế nhưng giết ngươi quả thực có chút đáng tiếc.
Đại hán trung niên lạnh nhạt nhìn thân thể mềm mại, linh lung của Dương Diệu, trong mắt hiện lên sự dâm uế, ánh mắt tham lam nhìn vào hai ngọn núi cao ngất trước ngực Dương Diệu, nói:
- Chỉ cần ngươi có thể đầu hàng, ta sẽ cân nhắc tha cho ngươi một mạng. Thế nào? Không những vậy mà ngươi còn có thể gia nhập Huyễn Hồn môn chúng ta.